Những khúc hát ngày xưa cay nghiệt,
Những giấc mơ tăm tối oán hờn,
Ngay bây giờ ta hãy đem chôn,
Hãy giúp tôi chiếc quan tài ngoại cỡ.

Tôi sẽ đặt vào áo quan nhiều thứ,
Nhưng bây giờ, tôi chưa thể nói ra,
Chiếc quan tài phải thật lớn thật to
Hơn chiếc thùng ở vùng Hai-đơ-béc.

Và chiếc cáng để khiêng xác chết
Phải làm bằng gỗ cứng, thật dầy;
Chiếc cáng này cũng phải thật dài
Hơn chiếc cầu trên sông Main lừng lẫy.

Các anh phải giúp tôi chọn lấy
Phu khiêng đòn là một tá khổng lồ,
Chúng khoẻ hơn cả thánh Chri-xtô-phơ
Trong nhà thờ Kuê-nơ, bên sông Ranh bằng lặng

Chúng phải khiêng chiếc quan tài rất nặng
Đem nhấn chìm xuống đáy đại dương,
Chiếc quan tài to lớn dị thường,
Đâu có thể đêm chôn xuống mộ.

Anh có biết chiếc quan tài ngoại cỡ
Rất nặng, rất to, nguyên cớ ấy vì đâu?
Tôi khâm liệm mối tình tôi vào đó,
Và chôn theo ngàn vạn nỗi thương đau!


Nguồn: Tuyển thơ Hainơ, NXB Văn học, 1999
Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé