Xưa có chàng hiệp sĩ buồn bã và lặng câm
Đôi má chàng trũng sâu trắng tuyết ngần
Chàng khật khưỡng và khù khờ và khập khiễng quanh quẩn
Giam chặt bởi những giấc mơ ảm đạm
Sao trơ như gỗ, sao vụng về, sao lích kích
Những bông hoa và cô gái, vây quanh cười rúc rích
Mỗi khi chàng khấp khểnh bước gần

Chàng hay ngồi góc tối trong nhà
Lặng lẽ tránh ánh nhìn bàn dân thiên hạ
Vươn đôi cánh tay đầy mong mỏi khát khao
Mà lặng câm, không thốt một tiếng nào
Nửa đêm tới canh giờ khuya đã điểm
Một giọng hát lạ kỳ thánh thót ngân nga cất tiếng
Những cánh cửa tiếng gõ dồn dập đến
Người yêu chàng lướt nhẹ tự nơi nao
Trong tấm áo dệt nên từ những tiếng rì rào làn bọt biển sóng xao
Nàng rạng rỡ, thắm bừng như một bông hồng nhỏ
Che mặt một tấm mạng điểm trang rực rỡ
Những lọn tóc vàng dáng hình thanh mảnh
Đưa mắt chào uy lực ngọt ngào mà dũng mãnh
Lao vào vòng tay cặp trai gái đắm mình

Chàng hiệp sĩ ghì chặt nàng cuồng dại
Khúc gỗ trơ trơ trong biển lửa ngập chìm
Ánh nhợt nhạt rực hồng, tên mộng du tỉnh giấc
Kẻ nhát gan mạnh bạo dạn dĩ dần
Nàng tinh nghịch đem chàng ra trêu chọc
Rón rén nàng chụp phủ đầu chàng
Bằng tấm mạng trắng tinh, gắn kim cương

Trong một toà lâu đài dựng bằng nước đóng băng
Hiệp sĩ chợt thấy mình bị phù phép
Sững sờ, đôi mắt chàng như chói loá
Bởi ánh sáng lấp lánh nơi nơi trải khắp
Nàng ngư nữ ôm xiết chàng tình tứ gửi trao
Hiêp sĩ là chàng rể, Ngư nữ là nàng dâu
Dàn trinh nữ chơi đàn dây khắp chốn

Trinh nữ đánh đàn và ca hát, giọng hát đẹp sao
Nhẹ nâng gót chân nhảy múa theo điệu nhạc
Mọi tri giác dường như đã bỏ chàng đi đâu mất
Chàng ôm ghì nàng áp sát tận lòng mình
Ánh sáng chan hoà vụt tắt
Hiệp sĩ đơn độc trong căn nhà lặng ngắt
Góc thư phòng ảm đạm


Nguồn: Khúc đệm trữ tình (thơ), Heinrich Heine, Chu Thu Phương dịch, NXB Văn học, 2015
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)