Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: (Thơ nước ngoài)
2 bài trả lời: 1 bản dịch, 1 thảo luận
Đăng bởi thanhbinh82_tp vào 25/02/2007 09:52, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 21/12/2017 09:39

Abenddämmerung

Am blassen Meeresstrande
Saß ich gedankenbekümmert und einsam.
Die Sonne neigte sich tiefer, und warf
Glührote Streifen auf das Wasser,
Und die weißen, weiten Wellen,
Von der Flut gedrängt,
Schäumten und rauschten näher und näher -
Ein seltsam Geräusch, ein Flüstern und Pfeifen,
Ein Lachen und Murmeln, Seufzen und Sausen,
Dazwischen ein wiegendliedheimliches Singen -
Mir war' als hört' ich verschollne Sagen,
Uralte, liebliche Märchen,
Die ich einst, als Knabe,
Von Nachbarskindern vernahm,
Wenn wir am Sommerabend,
Auf den Treppensteinen der Haustür,
Zum stillen Erzählen niederkauerten,
Mit kleinen, horchenden Herzen
Und neugierklugen Augen; -
Während die großen Mädchen,
Neben duftenden Blumentöpfen,
Gegenüber am Fenster saßen,
Rosengesichter,
Lächelnd und mondbeglänzt.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đào Xuân Quý

Tôi, một mình, ngồi trên bờ biển
Trong lòng bao suy nghĩ, lo âu.
Vầng dương kia, sắp lặn xuống biển sâu
Soi mặt nước, rực lên màu lửa đỏ.
Những làn sóng dập dồn trắng xoá
Đuổi theo nhau, tung bọt, gầm vang.
Tiếng sóng reo, thật kỳ diệu vô cùng:
Như thầm thì, như nhỏ to trò chuyện,
Lại như tiếng thở dài sầu muộn,
Như tiếng cười, như tiếng rít tầng cao,
Như xen vào những diệu hát thanh tao
Nghe như một điệu ru nào quen thuộc.
Tưởng nghe kể những chuyện vui ngày trước,
Chuyện thần tiên kỳ thú biết bao nhiêu,
Chuyện cũ xưa, không rõ tự thời nào
Mà tôi vẫn quen nghe từ thuở nhỏ,
Mà lũ trẻ láng giềng thường vẫn kể;
Những đêm hè, cả bọn trẻ chúng tôi
Ngồi chen nhaubtrên bậc đá trước nhà,
Hoặc trong những đêm khuya lặng lẽ
Chúng tôi lắng nghe, với tấm lòng say sưa nhỏ bé
Với đôi mắt tinh khôn, linh lợi, tò mò
Khi đằng kia, bên những chậu thơm hoa
Những chị lớn ngồi chơi bên cửa sổ
Mặt hồng tươi
Cười nụ với trăng trong.

Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Nguyên bản tiếng Đức

Abenddämmerung

Am blassen Meeresstrande
Saß ich gedankenbekümmert und einsam.
Die Sonne neigte sich tiefer, und warf
Glührote Streifen auf das Wasser,
Und die weißen, weiten Wellen,
Von der Flut gedrängt,
Schäumten und rauschten näher und näher -
Ein seltsam Geräusch, ein Flüstern und Pfeifen,
Ein Lachen und Murmeln, Seufzen und Sausen,
Dazwischen ein wiegendliedheimliches Singen -
Mir war' als hört' ich verschollne Sagen,
Uralte, liebliche Märchen,
Die ich einst, als Knabe,
Von Nachbarskindern vernahm,
Wenn wir am Sommerabend,
Auf den Treppensteinen der Haustür,
Zum stillen Erzählen niederkauerten,
Mit kleinen, horchenden Herzen
Und neugierklugen Augen; -
Während die großen Mädchen,
Neben duftenden Blumentöpfen,
Gegenüber am Fenster saßen,
Rosengesichter,
Lächelnd und mondbeglänzt.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời