Chưa có đánh giá nào
1 người thích
Từ khoá: 7768 (7)
Đăng ngày 22/06/2017 23:41, số lượt xem: 141

1. TAO NGỘ

Thiên tình sử còn lưu rất đẹp
Giữa trai tài nữ kiệt ngày xưa
Văn chương nét bút đòng đưa
Làm cho nhân thế cứ ưa chuộng hoài.
…….....
Chuyện kể rằng chàng trai xứ Bắc
Thư sinh nghèo, tên thật Tú Uyên
Ngọc Hồ buổi dạo gặp tiên
Đêm về mơ mộng khiến điên đảo lòng.

Từ dạo ấy ước mong tái ngộ
Mơ kết nguyền kim cổ ngàn năm
Lại đền Bạch Mã bói xăm
Cầu Đông ráng đợi sẽ hăm hở tình.

Tranh tố nữ xinh xinh, lão bán
Ngắm nhìn sao duyên dáng tựa ai
Mặt hoa, da phấn, trâm cài
Khác chi người ấy khiến lai láng hồn…


2. NGƯỜI TRONG TRANH

Chàng mua lấy, thư phòng treo giữa
Mỗi lần ăn bát đũa mời cơm
Chuyện trò rôm rả thảo thơm
Làm cho khuê nữ cũng rơm rớm tình.

Có một buổi chợt sinh về muộn
Thấy cơm canh đĩa muỗng ngon lành
Lạ lùng đảo mắt nhìn quanh
Vừa ăn vừa nghĩ chẳng manh mối nào.

Uyên tựu kế, buổi sau giả bộ
Đi đến trường, ngược gió quay về
Núp rình bên ngọn tiểu khê
Từ tranh hiện thật, khiến mê mải nhìn…

Hương ngọc nữ ngát xinh lả lướt
Dọn dẹp nhà, tha thướt vào ra
Cơm canh, chén bát, rượu trà…
Ôi chao gọn ghẽ, thầm ca ngợi lòng.


3. KẾT DUYÊN

Quan sát kỹ, nhan hồng mến mộ
Uyên tuông vào bá cổ mỹ nhân
Thuận đà xé toạc bức tranh
Không cho nàng ấy tìm manh mối vào.

Hết chỗ trú, thấp cao thỏ thẻ:
Thiếp vốn xưa tiên trẻ Giáng Kiều
Lỡ rơi bình ngọc Linh Tiêu
Trời đày xuống thế khiến liêu phiêu đời.

Nay cảm xúc đầy vơi tình tự
Xin kết thề nghĩa cử nồng si
Tào khang gừng muối kiên trì
Quyết không thay đổi, mãi ghi nhớ hoài.

Sinh cũng hứa chẳng phai ước thệ
Dẫu giông đời dâu bể xuống lên
Vẫn luôn bến kết chung thuyền
Ngàn năm vàng đá, rạng uyên ương tình.


4. HẠNH PHÚC

Nàng hoá phép, lâu đình choáng ngợp
Cùng vườn cây bóng rợp ngàn hoa
Kẻ hầu người hạ khắp nhà
Tiện nghi vật chất sống xa xỉ đời.

Cùng xướng hoạ ngôn lời hạnh phúc
Chim chóc đều hót chúc mừng yêu
Từ mai cho chí ráng chiều
Trà dư tửu hậu ngát liêu xiêu hình.

Nào những khi ân tình nồng mặn
Với bao lần ngụp lặn bồng lai
Say sưa quấn quyện canh dài
Mà không chê chán, vẫn mài miệt thương.

Nào những khuya chung đường gối mộng
Ghé môi kề bay bổng trời cao
Thầm nghe vọng tiếng lao xao
Của triền ân ái phả ngào ngạt tim.


5. TRẮC TRỞ

Rồi biết đâu nổi chìm thế sự
Sau ba năm gìn giữ tình yêu
Bỗng Uyên như gió đổi chiều
Rượu chè be bét, bớt chiều chuộng nhau.

Nàng Giáng Kiều khuyên câu đạo lý
“Tửu nhập tâm…” nhớ kỹ giùm em
Sinh say, miệng cứ lèm nhèm
Tiên buồn ức dỗi, kệ lem luốc chàng.

Khi tỉnh rượu, Uyên càng hối hận
Biết do mình, Kiều giận bỏ đi
Chán đời định phá xuân thì
May thay nàng hiện xoá tì vết xưa.

Qua giông bão, gió mưa lại ngớt
Hạnh phúc về, sinh một bé trai
Chân Nhi tên trẻ thơm đài
Bi bô cười khóc thắm lai láng nồng.


6. KẾT

Kiều lại bảo: Chồng ơi, luyện phép
Tu tiên cùng độn giáp, bói xăm.
Uyên chịu lời, học rất chăm
Chẳng bao lâu đã thẳng tăm tắp nghề.

Giữa loan phòng yên bề hoa chúc
Cõi thanh bình hạnh phúc tràn dâng
Nâng khăn sửa túi ân cần
Vợ chồng tương kính, vọng ngân nga hò.

Rồi một hôm dặn dò con trẻ
Ở dương trần, bố mẹ về tiên
Cùng nhau cưỡi hạc thăng miền
Dệt nên tình sử giữa miên man đời.
……….

Nay đọc lại duyên ngời tiên-tục
Thấy Uyên-Kiều chuyện cực kỳ hay
Vần thơ thêm thắt tỏ bày
Những mong khuây khoả một vài phút giây…

BÍCH CÂU KỲ NGỘ (碧溝奇遇, Cuộc gặp gỡ lạ lùng ở Bích Câu) là truyện Nôm của Việt Nam, kể về sự tích một người học trò tên là Trần Tú Uyên gặp nàng Giáng Kiều ở đất Bích Câu (Bích Câu có nghĩa là ngòi biếc, nay thuộc thành phố Hà Nội).

BÍCH CÂU KỲ NGỘ là câu chuyện ly kỳ thần bí xảy ra ở trên đất Thăng Long (Hà Nội bây giờ). Hiện nay, ở phố Cát Linh gần Văn Miếu - Quốc Tử Giám (Hà Nội) còn có một toà nhà Bích Câu đạo quán, tương truyền được dựng trên nền nhà cũ của Tú Uyên thuở xưa. Ngoài ra, còn nhiều sự tích trong truyện, nào là sông Tô Lịch, chùa Bà Ngô (ở phố Sinh Từ, tức chùa Ngọc Hồ ở trong truyện), đền Bạch Mã (nay ở phố Hàng Buồm), gò Kim Quy (Tháp Rùa), Cầu Đông (nay ở phố Hàng Đường), đình Quảng Văn (vườn hoa Cửa Nam, Hà Nội ngày nay), v.v... Tên các di tích ấy, theo học giả Trần Văn Giáp, đã đủ chứng thực tính dân tộc của truyện.