Em cảm thấy trong em thật ngột ngạt,
Như trôi dạt giữa đại dương mênh mông
Không màu đất, không biết ngày tháng năm
Không có cả, những hương người chờ trông
Xin gửi hải âu, theo đường về đất liền
Xin nhờ cậy gió, đẩy em về nhà em
Cho bóng xanh sóng, cho dải cát trắng tinh
Cho vị đất mặn, cho em thấy được mình
Giữa ngày bôn ba, là bài ca bão tố
Tầng âm cao trào, và ồn ào sóng vỗ
Em thấy em, một tâm hồn trơ trọi
Giữa những ngày, cơn bão về với…
Mảnh đất xưa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.