Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Hồ Xuân Hương » Thơ truyền tụng
Đăng bởi Vanachi vào 30/09/2005 18:29, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi karizebato vào 19/06/2009 20:08
Quán Sứ[1] chùa xưa cảnh vắng teo,
Thương ôi sư đã hoá ra mèo[2].
Sáng banh vắng kẻ khua dùi mõ,
Trưa trật không người quét kẽ rêu.
Chí chát chày kình[3] im lại đấm,
Lầm rầm tràng hạt đếm cùng đeo.
Buồm từ cũng rắp sang Tây Trúc,
Gió vật cho nên phải lộn lèo.
Chùa Quán Sứ- Bản Xuân hương thi vịnh
Quán Sứ ‡ sao mà cảnh vắng teo,
‡ Hỏi thăm sư ‡ cụ đáo nơi neo.
Chày kình tiểu để suông không đấm,
Tràng hạt vãi lần đếm lại đeo.
Sáng banh ‡ không kẻ khua ‡ tang mít,
Trưa trật ‡ nào ai móc kẽ rêu.
‡ Cha kiếp đường tu sao lắt léo,
Cảnh buồn thêm ngán nợ tình đeo‡ .
Vịnh Quán Sứ tự
Quán Sứ chùa ‡ nay cảnh vắng teo,
Thương ôi sư đã ‡ tếch nơi neo.
Sớm banh vắng kẻ khua dùi mõ,
Trưa trật không người ‡ móc kẽ rêu.
Chí chát chày kình ‡ đâm lại ‡ đóng,
Lầm rầm tràng hạt đếm cùng đeo.
Buồm từ cũng rắp sang Tây Trúc,
Gió vật cho nên phải lộn lèo.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.