Bác mẹ sinh ra phận ốc nhồi,
Đêm ngày lăn lóc đám cỏ hôi.
Quân tử có thương thì bóc yếm,
Xin đừng ngó ngoáy lỗ trôn tôi.


(Theo bản khắc 1922)

Khảo dị:

- Bản Quốc văn tùng ký
Con ốc

Bác mẹ sinh ra đít vẫn dồi,
Một mình
lăn lóc đám rêu hôi.
Quân tử có thương thì bóc yếm,
Xin đừng ngó ngoáy lỗ trôn tôi.
Nguồn: Kiều Thu Hoạch, Thơ nôm Hồ Xuân Hương, NXB Văn học, 2008

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Thơ Hồ Xuân Hương

Thơ hay nhưng sao nghe ghê ghê kiểu gì ấy

Tôi nhặt hoàng hôn
Cất vào đêm tối
Tôi nhặt nỗi buồn
Cất vào hồn tôi
23.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Thơ Hồ Xuân Hương

Con Ốc nhồi

Lẫn mình vào trong đám cỏ hôi
Thân em..như thể con Ốc Nhồi
Quân Tử có yêu...đừng chọc Đít
Đừng cởi Yếm ..em ra khỏi người

<Dị Thanh>

chẳng có gì cho ngày mai
33.67
Chia sẻ trên FacebookTrả lời