Đừng gọi em lúc mặt trời chớm ngủ
Em hái mồng tơi cho mẹ trước vườn
Lũ kiến đỏ đang hành quân trận mạc
Khi anh về rắc lại dấu hoàng hôn.
Mẹ nhặt cho em một bông hoa thơm
Bảo em hẹn anh một ngày hái trái
Quả chín rụng, trú nỗi buồn hoang hoải
Sầu riêng thơm nên lòng chẳng nguôi ngoai.
Đừng tự trách, em mới là sai trái
Đã muộn màng lại lãng đãng thi ca
Đã phái yếu lại trái tim mạnh mẽ
Gặp yêu thương nhưng lý lẽ quá nhiều.
Vườn của mẹ rau quả rất thương yêu
Cơn mưa có ngập đầy bong bóng nước
Em ở trong vườn, lá trổ đầy mơ ước
Những tự tình dịu ngọt thuở hoa niên.
Nguồn: Mai Thị Hạnh Lê, Biển dịu, NXB Văn học, 2021, Hà Nội
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.