Thơ thành viên » Hòa Phong Bình Dương » Trang thơ thành viên
Ta chôn ta nghe xôn xao mộng mị
Nghe khóc cười nhân thế cuộc vui chung
Nghe tự do khát khao không uỷ mị
Nghe tung trời lành lặn vết thương đau
Ta chôn ta nghe thảo nguyên bát ngát
Gió ngựa trở về dẫm nát vết đi hoang
Một màu xanh tan tác giữa an lành
Một dòng suối chảy quanh đời gian dối
Ta chôn ta nghe chuyện tình không đoạn cuối
Chuyện hợp tan mây khói nhuộm hồn quanh
Mắt trông xa nghe dư lệ thật gần
Nghe đông lạnh cho xuân chờ trước cửa
Ta chôn ta cho cơn mưa thấm ướt
Mát ân tình bên khô hạn nhọc nhằn trôi
Nghe tình nhân lê bước đơn côi
Ngày rất ngắn mặt trời còn hay mất
Ta chôn ta giữa đêm dài trận tuyến
Hành quân xa vọng gác tiếng kinh cầu
Nghe thổn thức vòng tay chưa khép trọn
Cho lạnh lùng sương trắng cũng dần tan
Ta chôn ta bên bờ đại dương không tên gọi
Cho vẫy vùng một chuyến tàu đi
Về nhắc lại lương tri bao hải lý
Một giang sơn ngự trị ngất ngây say...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.