Thơ thành viên » Hòa Phong Bình Dương » Trang thơ thành viên
Rồi sẽ lãng quên
Vết tích chìm sâu đại dương mờ ảo đổi thay
Thành phố không còn tên gọi mịt mù sương khói là hư vô
Thành phố không tên mơ gọi biệt kinh kỳ
Ngõ đi về cao ốc lặng lẽ lững lờ trôi
Đêm ký ức lạc loài quanh vì sao xa lạ
Rồi sẽ lãng quên
Nhà nối nhà nhưng nào gọi là phố
Chung vách chung tường ngăn cách bởi tên gọi hàng xóm còn đâu
Rồi sẽ lãng quên
Xô lệch không gian đa chiều người gặp người ngượng ngạo
Thời gian xói mòn ta mãi tìm nhau nơi góc phố
Mưa chiều từng hạt rơi mềm bên môi mọng
Có bao giờ ai đếm cho nặng hạt lòng đau
Rồi sẽ lãng quên
Mưa chiều hôm rơi tí tách
Rơi trên phím đàn điệu nhạc phố vắng xa nhau
Từ lúc em đi
Biền biệt
Rồi sẽ lãng quên
Đừng chia tay và đừng bao giờ ngạo nghễ
Để mất tên rồi ta sẽ mãi tìm ai
Để mất tên rồi... sao còn đọng lại...
Nợ nần nhau ngàn sau
Thành phố không tên cho còn tiếng gọi
Tiếng gọi triệu người
Rồi sẽ lãng quên
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.