Thơ thành viên » Hòa Phong Bình Dương » Trang thơ thành viên
Rồi lúc nào đó ta không còn gì được nữa
Một mái nhà chung cha-mẹ-anh-em
Lúc nào đó không còn lời chờ đợi
Một buổi ăn sao lại vắng người
Rồi một lúc nào đó bàn tay nắm chặt
Chỉ còn hình hài là ký ức của thời gian
Là nơi hò hẹn sao nghe vắng lặng
Một chuyện tình chỉ biết nói với con tim
Lúc nào đó ta dần xa tất cả
Mây vẫn ở trên trời sao lại gọi lang thang
Lúc nào đó ta tìm nơi trú ẩn
Sợ lạc loài nước mắt vây quanh
Ta sẽ khóc...ồ không... cơn mưa đến
Để hiểu rằng ướt đẫm vị mặn môi
Rồi lúc nào đó ta mỉm cười lặng lẽ
Bởi niềm vui cô độc nói thay lời
Rồi lúc nào đó ta không còn gì được nữa
Chút hồng trần hai tiếng cảm ơn Em...!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.