Thơ thành viên » Hòa Phong Bình Dương » Trang thơ thành viên
Tôi kể người nghe chuyện thần tiên xứ sở
Giấc ngủ vùi trên bao kiếp nhân sinh
Viết tên mình ca ngợi đấng anh minh
Giang sơn một cõi riêng người phân định
Tôi chợt nghe lời ca qua thế kỷ
Chợt hỏi rằng nào biết có vấn vương
“Tôi không phải là vua
Nên mộng ước thật bình thường
Như yêu một loài hoa
Trên vùng đá sỏi buồn phiền”
Sao dân dã tình yêu thương muôn nhớ
Để thẹn thùng xếp lá trên tay
Tôi yêu dân tộc hao gầy
Thằp ngọn lửa qua bao chiến chinh còn mất
Nung nhân ái trong tim đem đại nghĩa thắng hung tàn
Cho hoa nở suốt bốn mùa trên mắt, trên môi
Dòng huyết quản anh em chung tiếng gọi
Quê hương thanh bình không đổi chác vong ân
Tôi không phải là vua chỉ nghe Mẹ kể
Đường về muộn màng xa lắm chuyện ngày xưa
Tay nâng nhẹ hoa rừng sao lưu luyến
Mơ một ngày đất nước được bình yên...!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.