Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Ngũ ngôn cổ phong
Thời kỳ: Trung Đường
2 bài trả lời: 2 bản dịch

Đăng bởi Vanachi vào 20/09/2018 10:20, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 19/11/2020 20:57

有人笑我詩

有人笑我詩,
我詩合典雅。
不煩鄭氏箋,
豈用毛公解。
不恨會人稀,
只為知音寡。
若遣趁宮商,
余病莫能罷。
忽遇明眼人,
即自流天下。

 

Hữu nhân tiếu ngã thi

Hữu nhân tiếu ngã thi,
Ngã thi hợp điển nhã.
Bất phiền Trịnh thị tiên,
Khởi dụng Mao công giải.
Bất hận hội nhân hy,
Chỉ vị tri âm quả.
Nhược khiển sấn cung thương,
Dư bệnh mạc năng bãi.

Hốt ngộ minh nhãn nhân,
Tức tự lưu thiên hạ.

 

Dịch nghĩa

Có người cười chê thơ ta,
Thơ ta vốn phù hợp với sự tao nhã.
Không phải phiền đến chú của họ Trịnh,
Cũng không cần giải thích của họ Mao.
Ta không hận ít người hiểu,
Chỉ vì vắng bạn tri âm.
Dẫu người có so âm cung thương,
Thì bệnh của ta cũng không hết.
Khi gặp người mắt sáng,
Tự khắc sẽ lưu hành thiên hạ.


 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Điệp luyến hoa

Có kẻ cười thơ ta,
Thơ ta hợp điển nhã.
Không cần họ Trịnh chú,
Chẳng phải họ Mao giải.
Đời hiếm kẻ tri âm,
Ít gặp đâu làm lạ.
Cung thương ví hợp cách,
Bệnh ấy ta vẫn mãi.
Người mắt sáng soi vào,
Sẽ lưu truyền thiên hạ.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Người cười chê thơ ta đã có
Thơ ta phù tao nhã điển hình
Không cần họ Trịnh chú bình
Lời Mao giải thích há dùng không sai
Ta không hận ít ai hiểu ý
Chỉ vì hàng tri kỷ hiếm người
Cung thương dẫu nắn hẳn hoi
Bệnh ta vẫn vậy kéo dài bất an
Tới khi gặp được cao nhân
Tức thì thiên hạ lưu hành thơ ta.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời