Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Đăng bởi Phan Quốc Vũ vào 09/10/2020 09:54
Nguyệt thẹn vì thơ lại quá nghèo
Một đời thi sĩ gót cheo leo
Tang bồng theo sóng và mơ tưởng
Ôi, cái không gian chứa ngàn đèo!
Những vách giàu sang không đến ta
Lần lữa ra đi cách thật thà
Mớ rau ngày trước ta đem luộc
Cũng được so cùng lời rất hoa
Chim của thất tình bay lảng vảng
Một ngày đau đớn núi ngả sang
Bảo rằng sỏi đá tình nhân mộng
Chấm hết ngay đi những mơ màng!
Thôi rồi guốc mộc với môi ngoan
Càng đỏ lên xinh để điêu tàn
Đời trong lá rách ta hiu hắt
Trăn trở thu về, thu ly tan.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.