Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Đăng bởi Phan Quốc Vũ vào 14/10/2020 12:55
Khi đò cô đã hết sang sông
Tôi ngỡ ngàng sao chết mé lòng
Sóng không vỗ nữa mà tình tự
Một đời đeo đuổi cái lông bông
Nhớ ngày duyên ấy giãi trên mi
Cô làm tôi phải suối tình si
Chảy hoài tơ tưởng trong suy tưởng
Mà muốn ngưng đi chẳng được gì!
Duyên thơ, duyên bướm rồi duyên cô
Tất cả các duyên cứ hững hờ
Tôi đi xếp lại niềm mơ ước
Cho khép thu tàn cho chết mơ
Đò ơi, biết để rồi ly biệt!
Thà chẳng mơ chi những nỗi niềm
Cô như nắng mới mà ai cuốn
Để bóng hoàng hôn lại hoá đêm
Thế nhé, lòng tôi dù nhiều khúc
Cũng chả thể nào nhập nỗi vui
Còn lại muộn phiền xuyên thế kỷ
Khi tình cô lại ở phương giời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.