Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 21/12/2023 06:03, số lượt xem: 195

Đời anh thật ra rất buồn
Như mùa đông (mấy hôm nắng) bất ngờ ngày trở rét
Dòng người đi nghìn âu lo mỏi mệt
Biết nhiều vậy có ích gì đâu em

Không giúp được ai, anh hèn hạ lặng im
Những giọng quen dễ gì mà quên được
Cơn mưa qua rồi, kỉ niệm đầy vũng nước
Em từng nhìn hay chợt thấy đây không?

Gốc dạ mục nghiêng nơi ruộng đồng
Thề thốt hôm nay, rồi say nhiều hơn nữa
Chuyện tình ta, bao lần chiều thất hứa
Đời em có buồn? Anh thì nhiều lắm đơn côi

Phố đìu hiu, lạnh giá sương ngậm ngùi
Ngọn cây thưa thớt lá, loài hoa đêm từ tạ
Dù vô thường, vẫn vẹn nguyên kì lạ
Buốt tim dài, đau xót quá em ơi

Em vội đi, anh khô khan kiệm lời
Đồi hoang vu, loài chim sầu im tiếng
Nắng hương nồng, còn đâu mùi hiện diện
Cơn mơ vùi, í niệm vùi mong manh

Bầu trời không còn xanh
Trên môi em cũng phai mờ hơi ấm
Tháng năm xưa mộng chi giờ chầm chậm
Ngăn cách muôn trùng sợi tóc bay

Thương ai mười ngón buốt gầy
Mùa đông sao mà quạnh quẽ
Người đi về âm thầm lặng lẽ
Tận thế linh hồn ta lưu lạc chốn âm u

Từ đây không rõ hình thù
Mặt trời xa khuất tối mù bao la
Đền thiêng rũ bỏ tôn thờ
Đời anh thôi hết bến bờ tương tư
Em ơi, đoạn cuối tạ từ
Xa nhau một cách tình cờ thơ ngây.

Ở Vị, 12.2023