Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hà Bỉnh Trung » Cánh thời gian (1997)
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 13/12/2025 21:02
Buổi ấy quen nhau thật bất ngờ
Thế rồi… tình đẹp hoá thành thơ
Ta yêu, nhưng chỉ trong im lặng
Và chỉ trông vào những giấc mơ.
Ta sợ thôi miên, chẳng dám nhìn
Mắt em, vì thiếu một niềm tin
Lòng riêng suy nghĩ, trong ngừng ngập,
Một chút tình thôi, chẳng dám xin.
Em chẳng nói chi, ta cũng biết
Mắt em đã ngỏ hết lời yêu
Em không cần nói gì chi tiết,
Ta cũng suy ra hết mọi điều.
Ta viết thơ này riêng tặng em,
Em đừng để bất cứ ai xem
Chỉ riêng em đọc và suy nghĩ
Những tiếng yêu vào lúc nửa đêm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.