Tôi nói đứa gần nhất của tôi mòn mỏi
Trái tim hào hùng của nó lả dần đi
Nó bỏ cơm, không ăn uống được gì
Không phải vì cơm khô hay nấu kém
Chúng tôi vốn ăn theo kiểu người săn bắn
Nên thế này chúng tôi cũng đã quen
Thứ sữa ngày xưa là của dê rừng
Nay thay thế bằng nước bùn hôi hám
Và bánh mì tưởng chừng như lệ mặn
Đã ngấm vào, có lẽ đến nghìn năm
Từ khi con người giam hãm kẻ đồng bang
Như thằng khốn, trong nhà lao bằng sắt
Nhưng tất cả bấy nhiêu, với tôi hay thằng út
Thực chẳng có gì phải đáng quan tâm
Cũng không làm yếu chân tay, hay phải nản lòng
Tâm hồn nó sẽ dễ dàng héo hắt
Trong cung điện lâu đài khi bị mất
Sự tự do chạy nhảy ở núi đồi
Nhưng tại sao phải giấu? - Nó chết rồi
Tôi thấy, nhưng không sao đỡ được mái đầu
Hay với tới bàn tay lạnh dần của nó
Không chết được - Tôi gắng công vô bổ
Gắng đập tan những sợi xích của tôi
Nó chết rồi, chúng mới tháo xiềng ra
Và đào huyệt sơ sài cho nó
Ngay chỗ đất của nhà tù lạnh lẽo
Tôi khẩn nài xin cho xác em tôi
Được nằm nơi có ánh sáng mặt trời
Một ý nghĩ điên rồ đấy nhỉ
Nhưng tôi vẫn đinh ninh như thế
Rằng bẩm sinh em tôi vẫn tự do
Dù chết đi không thể ở trong tù
Tôi đã phí bao nhiêu lời xin xỏ
Chúng cười mỉa, - nó vẫn nằm ở đó
Đất buồn trơ không một chút cỏ xanh
Trên con người tôi rất đỗi yêu thương
Cái xiềng trống - còn nằm trên mô đất
Thật xứng đáng là thứ bia tàn khốc


Nguồn: Ngày đã đi qua (thơ), Đào Xuân Quý giới thiệu và tuyển dịch, NXB Quân đội nhân dân, 2001
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)