Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 09:25
C’est trop d’oſer aimer vne Diuinité,
Gardons de ſouſpirer parmy la violence;
Il faut que mon reſpect par vn profond ſilence
Reſponde à la grandeur de ma fidelité.
Obiect digne & charmant, mais plein de cruauté,
I’ay ſeruy ſans eſpoir, ie meurs ſans repentance,
Et l’on peut me nommer vn Phenix en conſtance
Que prend pour ſa victime vn Soleil en beauté.
Ô merueille d’Amour, produite pour ta gloire
Dont tu dois pour le moins conſeruer la memoire
Si tu n’es obligee à regretter mon Sort.
Ie donne tous mes ſoins, & n’en veux rien attendre,
On n’a point ſceu mon mal, & ie me trouue mort,
On n’a point veu ma flame, & ie ſuis tout en cendre.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 09:25
Táo bạo thay, dám yêu một Nữ thần,
Xin nén lòng, đừng than thở rên rỉ;
Bằng lặng im sâu thẳm của lý trí,
Kính cẩn này dâng trọn lòng thuỷ chung.
Bậc cao sang, tàn nhẫn đến tột cùng,
Yêu tuyệt vọng, chết đi không hối tiếc,
Như Phượng hoàng kiên tâm trong cô biệt,
Hiến tế mình cho Thần Sắc Đẹp dương.
Ôi kỳ quan, vinh hiển của Tình yêu,
Nếu chẳng thể xót thương phận bọt bèo,
Thì ít nhất, xin nàng ghi nhớ lấy.
Ta dâng hết, chẳng mưu cầu chi cả,
Chết âm thầm, đau đớn chẳng ai hay,
Lửa tình kín, giờ hoá tro rã chạ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.