Táo bạo thay, dám yêu một Nữ thần,
Xin nén lòng, đừng than thở rên rỉ;
Bằng lặng im sâu thẳm của lý trí,
Kính cẩn này dâng trọn lòng thuỷ chung.

Bậc cao sang, tàn nhẫn đến tột cùng,
Yêu tuyệt vọng, chết đi không hối tiếc,
Như Phượng hoàng kiên tâm trong cô biệt,
Hiến tế mình cho Thần Sắc Đẹp dương.

Ôi kỳ quan, vinh hiển của Tình yêu,
Nếu chẳng thể xót thương phận bọt bèo,
Thì ít nhất, xin nàng ghi nhớ lấy.

Ta dâng hết, chẳng mưu cầu chi cả,
Chết âm thầm, đau đớn chẳng ai hay,
Lửa tình kín, giờ hoá tro rã chạ.