Bởi ánh sao đêm hiểm độc hại đời,
Cứ chực giam cầm bạo ngược thân tôi;
Càng thờ phụng Philis, càng cay đắng,
Lửa lòng tôi cháy, lửa nàng lụi thôi.

Nếu cứ lạnh lùng băng giá chẳng nguôi,
Đua với tình tôi rực cháy muôn nơi;
Thì một nụ hôn, chẳng màng trông đợi,
Bàn tay trần nàng, nào thấy tăm hơi.

Sau bao tiếng nấc, lệ đầm tuôn rơi,
Bao công theo đuổi, tháng ngày dần trôi,
Tình yêu chung thuỷ nhận về bấy nhiêu:

Lòng nàng phụ bạc ép tôi trăm chiều,
Mẹo cuối cùng để nàng yêu tôi lại,
Là vờ như chẳng... chút lòng thương yêu.