Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 07:26
Par la malignité d’vne Estoille inconnuë
Dont le pouuoir s’applique à me tyranniſer;
En adorant Philis, ie m’en fay meſpriſer,
Et plus mon feu s’accroiſt, plus le ſien diminuë.
S’il faut qu’à s’augmenter ſa froideur continuë,
À l’enuy de l’ardeur qui me vint embraſer:
Ie ne croy pas iamais en auoir vn baiſer,
Ny luy voir ſeulement vne main toute nuë.
Apres tant de ſouſpirs & de pleurs reſpandus,
Apres tant de loiſirs & de pas deſpendus
Voila ce que remporte vne amour ſi fidelle:
Et ſon ingrate humeur me reduit à tel point
Que mon dernier ſecret, pour me faire aimer d’elle,
Est de faire ſemblant que ie ne l’aime point.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 07:26
Bởi ánh sao đêm hiểm độc hại đời,
Cứ chực giam cầm bạo ngược thân tôi;
Càng thờ phụng Philis, càng cay đắng,
Lửa lòng tôi cháy, lửa nàng lụi thôi.
Nếu cứ lạnh lùng băng giá chẳng nguôi,
Đua với tình tôi rực cháy muôn nơi;
Thì một nụ hôn, chẳng màng trông đợi,
Bàn tay trần nàng, nào thấy tăm hơi.
Sau bao tiếng nấc, lệ đầm tuôn rơi,
Bao công theo đuổi, tháng ngày dần trôi,
Tình yêu chung thuỷ nhận về bấy nhiêu:
Lòng nàng phụ bạc ép tôi trăm chiều,
Mẹo cuối cùng để nàng yêu tôi lại,
Là vờ như chẳng... chút lòng thương yêu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.