Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 10:22, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 22:32
Ô fierté ſans exemple! ô rigueur ſans ſeconde!
À quel mal-heur, ô Dieux, m’auez vous deſtiné,
Et quel crime ay-ie fait pour me voir condamné
À me plaindre touſiours ſans que l’on me reſponde?
Aux peines que ie prens ie ſeme deſſus l’onde,
Et flattant les beaux yeux qui m’ont empoiſonné
Ie ne puis eſmouuoir vn courage obſtiné
D’vne amour qui pourroit eſbranler tout le Monde.
Pleuray-ie inceſſamment, on ſe rit de mes pleurs,
Monſtray-ie mes ſoucis, on les prend pour des fleurs,
Contay-ie mon ardeur, on ne croit point ma flame.
Et lors que i’ay la Terre & les Cieux pour teſmoins,
Qu’auec le plus d’excés on outrage mon ame,
C’eſt quand on fait ſemblant qu’on y penſe le moins.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 10:22
Ôi kiêu kỳ khôn ví! Nhẫn tâm thay!
Thần linh hỡi, định cho con kiếp đắng?
Con tội gì mà chịu hình phạt này:
Mãi than van trong muôn trùng im lặng?
Bao công sức đổ sông dài biển rộng,
Nịnh mắt huyền đã đầu độc hồn ta.
Chẳng thể lay một ý chí băng giá,
Bằng tình yêu làm rúng động sa bà.
Ta khóc lóc, người cười vang tiếng khóc,
Ta sầu ưu, người xem tựa hoa rơi,
Ta thắp lửa, người bảo chuyện đùa chơi.
Giữa Đất Trời chứng giám nỗi niềm riêng,
Sự sỉ nhục đau đớn nhất đời ta:
Là khi người vờ hờ hững, phớt lờ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.