Ôi kiêu kỳ khôn ví! Nhẫn tâm thay!
Thần linh hỡi, định cho con kiếp đắng?
Con tội gì mà chịu hình phạt này:
Mãi than van trong muôn trùng im lặng?

Bao công sức đổ sông dài biển rộng,
Nịnh mắt huyền đã đầu độc hồn ta.
Chẳng thể lay một ý chí băng giá,
Bằng tình yêu làm rúng động sa bà.

Ta khóc lóc, người cười vang tiếng khóc,
Ta sầu ưu, người xem tựa hoa rơi,
Ta thắp lửa, người bảo chuyện đùa chơi.

Giữa Đất Trời chứng giám nỗi niềm riêng,
Sự sỉ nhục đau đớn nhất đời ta:
Là khi người vờ hờ hững, phớt lờ.