Olimpe, cô bỏ rơi tôi,
Ngỡ là cay đắng hoá vui lòng này.
Ơn lòng bạc bẽo của cô đầy,
Giúp tôi thoát cảnh đoạ đày ngục vinh.
Nơi tôi phung phí chút tình,
Mất bao công sức, giữ mình uổng công.

Giờ đây một bóng hồng trong,
Đáng tôn, đáng kính, giữ lòng tôi yêu.
Cho tôi hạnh phúc bao nhiêu,
Đổi đi lo lắng, dắt dìu niềm vui.
Dẫu nàng đối xử ngậm ngùi,
Tôi xin chọn lấy, chẳng lui nửa phần.

Phụng thờ nhan sắc toàn chân,
Một điều duy nhất khiến lòng tôi đau:
Thấy nàng chung thuỷ trước sau,
Trắng trong, tươi trẻ, sắc màu mê say.

Nghĩ mình chẳng có chi tay,
Dâng lên điện ngọc lòng này sắt son.
Lòng này - cô biết hay không?
Vừa thờ “Phản Bội”, vừa đong “Phụ Tình”.