Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 09:48
Olimpe, en me quittant, vous m’auez fait plaiſir;
De bon cœur ie rens grace à voſtre ingratitude,
Puis qu’elle m’a tiré de ceste ſeruitude
Où i’auois trop perdu de peine & de loiſir.
Vn plus digne ſujet arreſtant mon deſir,
Me donne plus de ioye & moins d’inquietude;
Et quand i’en receurois vn traictement plus rude,
C’est le plus beau deſtin que ie voudrois choiſir.
Vne choſe m’afflige en ſeruant ceſte Belle,
C’eſt que la cognoiſſant, ieune, chaſte, & fidelle,
Auecque des appas qui peuuent tout rauir;
Ie voy que ie ne puis offrir à ſa puiſſance
Que ceſte meſme foy dont ie vien de ſeruir
La meſme Perfidie, & la meſme Inconſtance.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 09:48
Olimpe, cô bỏ rơi tôi,
Ngỡ là cay đắng hoá vui lòng này.
Ơn lòng bạc bẽo của cô đầy,
Giúp tôi thoát cảnh đoạ đày ngục vinh.
Nơi tôi phung phí chút tình,
Mất bao công sức, giữ mình uổng công.
Giờ đây một bóng hồng trong,
Đáng tôn, đáng kính, giữ lòng tôi yêu.
Cho tôi hạnh phúc bao nhiêu,
Đổi đi lo lắng, dắt dìu niềm vui.
Dẫu nàng đối xử ngậm ngùi,
Tôi xin chọn lấy, chẳng lui nửa phần.
Phụng thờ nhan sắc toàn chân,
Một điều duy nhất khiến lòng tôi đau:
Thấy nàng chung thuỷ trước sau,
Trắng trong, tươi trẻ, sắc màu mê say.
Nghĩ mình chẳng có chi tay,
Dâng lên điện ngọc lòng này sắt son.
Lòng này - cô biết hay không?
Vừa thờ “Phản Bội”, vừa đong “Phụ Tình”.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.