Kiệt tác vô song của Đất Trời,
Nghệ thuật, Tự nhiên khéo kết đôi.
Bằng những phép mầu trong bí thuật,
Cứu bạn bên mồ, giật mạng thôi.

De Lorme, cầu bạn xót tình tôi,
Trong ngực đau thương xé tơi bời.
Mọi cách tự ban hòng giảm nhẹ,
Chỉ càng xát muối, nhức thêm thôi.

Lửa bỏng bùng lên khắp máu hừng,
Héo hắt, đêm nằm lệ rưng rưng.
Chỉ biết cậy trông tài tuyệt thế...

Nhưng thuốc nào vơi héo hắt này?
Than ôi, tim hỡi đã thương tổn,
Chính bạn từng ôm chén đắng cay:
“Chẳng thuốc nào phương chữa được lòng!”