Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 03:42, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 03:51
Chef d’œuure ſans exemple, où l’Art & la Nature
Ont employé leur ſoin ſi liberalement,
Toy qui par tes ſecrets peus ſi facilement
Conduire tes amis loin de la ſepulture.
De Lorme, ie t’implore en ma triſte auanture:
Ie ſuis dedans le ſein bleßé cruellement,
Et tout ce que j’ay fait pour mon ſoulagement
N’a rien fait iuſqu’icy qu’irriter ma bleſſure.
Ie ſens dans mes humeurs vn grand feu s’embraſer:
Trauaillé de douleurs ie ne puis repoſer,
Et n’eſpere plus rien qu’en ton ſçauoir extreſme.
Mais que peux-tu fournir qui ſerue à ma langueur?
Las! i’ay le cœur atteint, & tu m’as dit toy meſme
Qu’il n’eſt point de remede aux bleſſures du cœur.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 03:42
Kiệt tác vô song của Đất Trời,
Nghệ thuật, Tự nhiên khéo kết đôi.
Bằng những phép mầu trong bí thuật,
Cứu bạn bên mồ, giật mạng thôi.
De Lorme, cầu bạn xót tình tôi,
Trong ngực đau thương xé tơi bời.
Mọi cách tự ban hòng giảm nhẹ,
Chỉ càng xát muối, nhức thêm thôi.
Lửa bỏng bùng lên khắp máu hừng,
Héo hắt, đêm nằm lệ rưng rưng.
Chỉ biết cậy trông tài tuyệt thế...
Nhưng thuốc nào vơi héo hắt này?
Than ôi, tim hỡi đã thương tổn,
Chính bạn từng ôm chén đắng cay:
“Chẳng thuốc nào phương chữa được lòng!”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.