Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 11:30
Ie n’ay plus de relaſche au ſoucy qui me ronge,
Depuis que ma Philis s’eſloigna de ces lieux;
Si ce n’est que la nuict il m’arrive qu’en ſonge
Ce bel Aſtre d’Amour ſe preſente à mes yeux.
Alors dans les douceurs où ceſte erreur me plonge,
Ie croy que des Enfers ie monte dans les Cieux:
Et ie renoncerois à la gloire des Dieux
Si ma felicité n’eſtoit point vn menſonge.
Philis en vn moment par vn charme ſi doux
Se iette entre mes bras malgré tant de ialoux,
Et tant d’empeſchemens qui ſont ſi difficiles.
Sommeil dont la bonté merite des Autels,
Si les biens que tu fais n’eſtoient point ſi fragiles
Tu ſerois le plus grand de tous les Immortels.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 11:30
Lòng chẳng chút bình yên, nỗi gặm nhấm khôn nguôi,
Từ ngày bóng Philis rời xa chốn hẹn hò;
Chỉ trừ lúc đêm buông, trong mộng mị mơ hồ,
Sao Tình Yêu bảng lảng lại hiện rõ bờ môi.
Trong ngọt ngào say đắm, ảo tưởng cuốn tôi trôi,
Ngỡ từ chốn Ngục hình vút tận đỉnh Trời cao;
Vinh quang hàng Tiên thánh có sá gì đâu nào,
Nếu hạnh phúc đời tôi chẳng là niềm gian dối.
Philis trong khoảnh khắc, phép màu dâng dong duổi,
Nhào vào vòng tay tôi, mặc ghen tị vây quanh,
Mặc muôn vàn trắc trở, chia cách luống cam đành.
Hỡi Giấc ngủ nhân từ, đáng lập đền thờ phụng,
Nếu phước lành ban phát chẳng dễ vỡ tan tành,
Thì trong bậc Thần linh, Ngài là ngôi cao nhất.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.