Lòng chẳng chút bình yên, nỗi gặm nhấm khôn nguôi,
Từ ngày bóng Philis rời xa chốn hẹn hò;
Chỉ trừ lúc đêm buông, trong mộng mị mơ hồ,
Sao Tình Yêu bảng lảng lại hiện rõ bờ môi.

Trong ngọt ngào say đắm, ảo tưởng cuốn tôi trôi,
Ngỡ từ chốn Ngục hình vút tận đỉnh Trời cao;
Vinh quang hàng Tiên thánh có sá gì đâu nào,
Nếu hạnh phúc đời tôi chẳng là niềm gian dối.

Philis trong khoảnh khắc, phép màu dâng dong duổi,
Nhào vào vòng tay tôi, mặc ghen tị vây quanh,
Mặc muôn vàn trắc trở, chia cách luống cam đành.

Hỡi Giấc ngủ nhân từ, đáng lập đền thờ phụng,
Nếu phước lành ban phát chẳng dễ vỡ tan tành,
Thì trong bậc Thần linh, Ngài là ngôi cao nhất.