Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 21:10
Inhvmaine Beauté dont l’humeur inſolente,
En meſpriſant mes vœux, ſe rit de ma langueur,
Ie veux conuaincre icy ton ingrate rigueur
Par les vifs argumens d’vne raiſon ſanglante.
Ces vers ſont de ma flame vne preuue euidente,
Et tous ces traits de pourpre en font voir la grandeur:
Cruelle, touche les pour en ſentir l’ardeur,
Ceſt eſcriture fume, elle est encore ardante.
Voy nâger dans le ſang mes eſprits deſolez;
Pour appaiſer ta haine ils ſe ſont immolez
D’vne deuotion qui n’eut iamais d’exemple.
Et ſi prés de mon cœur il en eſt demeuré
C’eſt afin ſeulement de conſeruer le Temple
Où ton diuin Portrait est touſiours adoré.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 21:10
Hỡi Giai nhân tàn nhẫn, kẻ kiêu kỳ,
Khinh bạc lời thề, cười cợt nỗi sầu bi,
Ta muốn khuất phục lòng nàng băng giá
Bằng lý lẽ phập phồng trên dòng máu đỏ ti.
Vần thơ này là chứng tích lửa lòng ta,
Nét mực đỏ ngời minh chứng tình bao la:
Kẻ ác độc kia, chạm vào đi sẽ biết,
Chữ đang bốc khói, rực cháy chẳng phai nhoà.
Kìa nhìn xem, hồn ta đắm trong máu tuôn;
Để nguôi lòng hận của nàng, ta tự hiến linh hồn
Bằng lòng thành kính xưa nay chưa từng có.
Và nếu tim ta còn chút máu vương tròn,
Chỉ là để giữ ngôi đền tôn nghiêm đó:
Nơi bóng hình nàng, ta thờ phụng ngàn năm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.