Ruines du coeur

Mon coeur était jadis comme un palais romain,
Tout construit de granits choisis, de marbres rares.
Bientôt les passions, comme un flot de barbares,
L'envahirent, la hache ou la torche à la main.

Ce fut une ruine alors. Nul bruit humain.
Vipères et hiboux. Terrains de fleurs avares.
Partout gisaient, brisés, porphyres et carrares ;
Et les ronces avaient effacé le chemin.

Je suis resté longtemps, seul, devant mon désastre.
Des midis sans soleil, des minuits sans un astre,
Passèrent, et j'ai, là, vécu d'horribles jours ;

Mais tu parus enfin, blanche dans la lumière,
Et, bravement, afin de loger nos amours,
Des débris du palais j'ai bâti ma chaumière.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Hoài Anh

Trái tim xưa như đền đài La Mã
Bằng cẩm thạch, bằng hoa cương hiếm lạ
Dam mê như lũ man rợ ào ào
Đến xâm lăng, tay búa, đuốc giơ cao

Rồi từ đó hoang tàn - Người bặt tiếng
Cú đậu rắn luồn - mảnh đất hoa hương
Đá vân đá hoa bể trăm ngàn miểng
Cây nấng vươn, dần xoá mất con đường

Mãi đơn độc đứng trước cơn tàn phá
Giữa trưa không nắng, khuya vắng không sao
Cứ trôi qua, ôi những ngày khủng khiếp

Bỗng em về trong một làn sáng đẹp
Và kiên gan gây tổ ấm cho tình
Mảnh vụn đền đài tôi dựng lều tranh


(Bản dịch do thanhbinh82_tp gửi)
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Minh Sơn Lê

Hồn tôi như một cung đền La Mã,
Xây bằng ngọc ngà, với đá hoa cương.
Rồi, những đam mê, như sóng triều cường,
Tràn xâm chiếm, bằng tay rìu tay đuốc.

Hoang tàn đổ nát. Tịch liêu sau trước.
Rắn và cú về. Vườn nát hoa tan.
Khắp cung đền, ngọc chen đá ngổn ngang;
Con đường xưa cỏ hoang sơ bôi xoá.

Tôi vẫn ở đây chứng nhìn thảm hoạ.
Ngày không mặt trời, đêm vắng sao giăng,
Tôi đã sống qua những ngày kinh hoàng;

Cuối cùng em đến, mang hồn trinh trắng,
Và, can đảm, đem tình yêu hiến tặng,
Trên điện điêu tàn, tôi xây mái nhà tranh.

Chưa có đánh giá nào
Trả lời