Linh cảm thi ca
Của thi nhân đích thực
Là cảm nhận tội lỗi
Xảy ra khi nào và ở đâu

Dẫu tội lỗi chẳng gây ra
Vẫn tự coi mình có tội
Anh thuỷ chung gắn bó
Với mọi người trên trái đất này

Mình chẳng phải là ai trên thế giới
Anh từ bỏ sung sướng, vinh quang
Mặc cảm tội lỗi anh mang
Với mái đầu ngẩng cao kiêu hãnh

Những mất mát của chiến tranh hay của hoà bình
Bất kỳ một nhành cây bị gãy
Thì trong đó lớn dần lên tội lỗi
Đâu giản đơn một thế kỷ mà thôi

Cuộc đời riêng của mình thật đáng sợ
Đã sai rồi, còn có thể nhiều hơn
Bất cứ một phụ nữ nào lầm lỗi
Một món quà nhưng không thể trao dâng

Sự xấu hổ trong nhà thơ thường trực
Ném nhà thơ vào cõi vô biên
Và họ với cầu xương liên kết
Món nợ nần không trả nổi triền miên

Và xa kia, cuối con đường thiên lý
Có nghĩa là chẳng biết tránh đi đâu
Anh ta nói: Chúa lòng lành tha tội
Mà không mong chút hy vọng nguyện cầu

Khi xác rời linh hồn vào lò lửa
Lên thiên đường chẳng dám cầu xin
Chúa cao cả phán truyền tha tội
Nhưng anh ta chẳng tha thứ cho mình


Nguồn: Đợi anh về (tuyển thơ chiến tranh Vệ quốc 1941-1945), NXB Thông tin và truyền thông, 2017
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)