Anh đưa bàn tay già nua
Nắm tay em, non tơ mềm mại
Anh gìn giữ mắt em sáng mãi
Bằng mắt anh già cỗi, ưu tư

Bao thế giới khủng khiếp đã tan đi
Cái dữ dằn, đuổi săn huỷ diệt
Anh đã đến bên em trốn biệt
Và hãi hùng chờ đợi tình em

Nắm tay em bàn tay run run
Bàn tay anh già nua, thô ráp
Anh gìn giữ mắt em trong suốt
Bằng mắt anh cằn cỗi già nua

Anh không biết, được sống dến bao giờ
Cho em và vì sao lại thế
Nắm tay em bao giờ có thể
Và gìn giữ mắt em trong sáng, vĩnh hằng


Nguồn: Ba nhà thơ vĩ đại Hungari, NXB Thanh niên, 2010
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)