“Because I could not stop for death”

Because I could not stop for Death--
He kindly stopped for me--
The Carriage held but just Ourselves--
And Immortality.

We slowly drove--He knew no haste
And I had put away
My labour and my leisure too,
For His Civility--

We passed the School, where Children strove
At Recess--in the Ring--
We passed the Fields of Gazing Grain--
We passed the Setting Sun--

Or rather--He passed Us--
The Dews drew quivering and chill--
For only Gossamer, my Gown--
My Tippet--only Tulle--

We paused before a House that seemed
A Swelling of the Ground--
The Roof was scarcely visible--
The Cornice--in the Ground--

Since then--’tis Centuries--and yet
Feels shorter than the Day
I first surmised the Horses Heads
Were toward Eternity--

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Ngọc Anh

Vì tôi không thể ngưng chờ Thần Chết
Nên Chàng vui lòng ngưng để chờ tôi
Chiếc xe chỉ chở có Chúng Tôi
Và Bất Tử

Chúng tôi đi chậm, chàng không biết vội,
Và tôi đã trút bỏ hết rồi
Cả công việc lẫn thời gian rỗi
Vì sự lịch lãm của chàng.

Chúng tôi ngang qua Trường nơi Trẻ Em chơi đùa
giữa vòng tròn có trò vật lộn;
Chúng tôi ngang qua những Đồng Lúa chín rộm;
Chúng tôi ngang qua Mặt Trời Hoàng Hôn.

Hay đúng hơn - Mặt Trời vượt qua Chúng Tôi
Những Giọt Sương tới gần làm Chúng Tôi rùng mình và lạnh
Vì Chiếc Áo Choàng của tôi chỉ là The mỏng
Và Khăn quàng của tôi chỉ là Vải màn thưa

Chúng tôi dừng trước Ngôi Nhà vẻ như
một chỗ vồng lên trên Mặt Đất
Mái nhà trông hầu như không thấy,
Hiên nhà -- ngầm dưới Đât.

Từ đó đến nay đã hang bao Thế Kỷ
Tôi cảm thấy chóng hơn Ngày
Mà ngay ban đầu tôi đã ngờ ngợ
Đầu lũ ngựa hướng tới Trường Tồn.

Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
22.50
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Vũ Hoàng Linh

Bởi ta không thể dừng chờ Thần Chết,
Nên người dừng đợi ta;
Chiếc xe ngựa chỉ chở hai ta
Và Bất Tử.

Chúng ta đi chậm, người không vội vã,
Và ta cũng bỏ qua
Cả công việc với nghỉ ngơi,
Để đáp lại lịch thiệp của người.

Chúng ta đi qua trường học, nơi lũ trẻ đua tranh
Trong giờ nghỉ và ngoài sân chơi;
Đi qua những cánh đồng ngút ngàn lúa chín,
Đi qua hoàng hôn đang vội đến.

Hay có lẽ, là người đi qua ta;
Những giọt sương rẩy run, lạnh ngắt,
Nhỏ trên y phục ta mỏng manh,
Và khăn choàng vải voan.

Chúng ta dừng trước một ngôi nhà
Mọc như thể vết sưng mặt đất;
Mái nhà hầu như biến mất,
Còn gờ đua là gò bụi đất.

Kể từ đó nhiều thế kỷ trôi đi,
Nhưng chúng đều ngắn hơn ngày hôm đó
Khi lần đầu ta ngờ những đầu ngựa
Đang hướng đến vĩnh hằng.

Em ngẩn ngơ ngắm khoảng trời chiều
Khoảng trời yên ả, nét phiêu diêu
Em lơ đãng vẽ anh lên đó
Vẽ cạnh tên anh, một chữ yêu
24.50
Trả lời