ngày lên đầy mắt tôi
buồn lên đầy chỗ ngồi
em lên đầy trí nhớ
người lên đầy cõi tôi

trưa lên đầy phố vui
bàn tay lìa cuộc đời
cây lên đầy lá tối
người lên đầy dấu tôi

chiều lên đầy tóc rơi
từng sợi khan tiếng cười
môi lên đầy tiếng gọi
ai chết buồn trong nôi

đêm lên đầy nhánh sông
tôi lên đầy nước dòng
trăng lên đầy bãi muộn
tình lên đầy tay không

tôi lên đầy cõi khác
thương em như trần gian.


Nguồn: Du Tử Lê, Ở chỗ nhân gian không thể hiểu, Văn học nhân chứng xuất bản, 1989