Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 18/10/2019 08:45

Tôi xin mồi điếu thuốc
để soi lại bóng mình
đêm nay
phòng mai kia lỡ chết

có ai sống
mà không một lần ngắm nhìn chiếc bóng
không một lần co quắp tay chân

chàng khóc trọn buổi mai
vẫn còn hoài nước mắt
chiếc bóng chàng yên lặng

cho tôi xin chút lửa
mồi lại điếu thuốc này
đã tắt
bóng tôi cũng mờ
nỗi buồn thầm, mới chớm
bồng cao như cỏ non
tôi van em đừng bắt tôi phải nghĩ
có nhặt nhạnh suốt đời
rồi cuối cùng cũng trần truồng lúc chết
áo quan và thịt xương
không làm nên hạnh phúc

mộng tưởng là viên phấn
viết trên bảng thời gian
hoài hoài không thành chữ
tình yêu nào chả thế
một tấm ảnh sớm phai
chỉ mờ mờ nước thuốc

trái tim chàng quấn quanh bởi nhiều chiếc khăn trắng nhỏ
những chiếc khăn thơm nức hơi nàng
tôi sống khổ cả đời
vì luôn thèm nương nhờ mùi hơi kẻ khác

phải chăng tôi đã nói
đời tôi như chiếc màn
căng ra rồi kéo lại
sân khấu ẩn bên trong
diễn biến cuộc đời thực

em làm sao ngó thấy
lúc giọt lệ tôi rơi
khăn tay nào lau kịp
khi tay gõ cửa đời
bóng in ngoài bức vách
nước mắt không đủ soi
dấu người đã biến dạng

tôi hăm hở đua theo nghìn cám dỗ
tay hoan hô và miệng a dua
cũng chẳng từ van lơn kẻ lạ
bởi quá sợ cô đơn
tôi xoay sở trong tay người trói buộc
bóng ngoi lên thân ngụp xuống bao lần

tôi hỏi lại chính tôi
mày là ai đứng đó
đợi chờ muôn ngàn năm
tiếng than mình dội lại

ngay từ phút làm người
ta đã là hai kẻ
quỷ và thần chia ngôi
đều như nhau đốn mạt


1966

Nguồn: Du Tử Lê, Tay gõ cửa đời, Nguyễn Đình Vượng xuất bản, 1967