Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 20/10/2019 14:18

khu vườn tôi không còn gì
lúc con chim sẻ cuối cùng bỗng dưng thôi hót
miệng ngậm mãi một sợi rơm khô
cho đến giờ dãy chết

tôi còn biết nói sao
lúc cánh cửa đời mình
mở vào một sớm mai không nắng
chỉ có mưa những mưa và mưa quất đều bốn phía
khu vườn tôi trống hoang
mọi người áng chừng trời muốn bão

lúc ta bắt đầu đời
cũng là giờ khép kín

cuộc tình tan âm thầm
như giọt nước bốc hơi
nhưng khắc hằn vết chém

khu vườn tôi không còn gì
lúc những sợi dây leo tuyệt vọng
đã bắt đầu rào kín
bắt đầu đan mau
và khép luôn một miệng giếng sâu đã cạn
trái tim tôi
khô bùn tin tưởng
nứt nẻ lòng son

khu vườn tôi không còn gì
lúc bầy rắn oan khiên ứng điềm báo oán
đã bắt đầu lớn khôn
trong bóng tối thâm đen dĩ vãng thảm thiết
trong hốc mắt hoắm sâu
những ngày rã mủn
trong thân xác trầm hương
người con gái mắt to môi mỏng
trong trí tưởng tôi ngậm thù
nhiều đêm hốt hoảng

ta chỉ sống đúng đời
trong những giờ hấp hối
tôi chỉ rõ mặt tôi
lúc tận cùng tuyệt vọng
treo ngược cảnh tình mình
thấy nguyên hình thú lạ

có bao giờ em tự hỏi
tình cờ nào cho phép mình sống đến hôm nay
khi chung quanh mọi người đều chết sớm
không kịp thốt tên mình
trước khi dòng mắt khép?

tôi sống đến phút này
nào có phải để đợi chờ ngày vàng sẽ tới
đời sống tôi cũng chẳng mang ý nghĩa gì
khác hơn tình cờ tự nhiên, như thế

tương lai là sương mù
đẫm hồn tôi cóng rét
quá khứ là trời xanh
giục hồn tôi vẫy cánh
tôi lơ lửng như một chiếc bóng bay
không đụng trời
không bám đất
mắt tôi mở giữa một rừng tóc cuốn
môi tôi se khi chưa chạm môi người
máu tôi chảy trên da nàng chua xót
ngực tôi phanh từng vết cứa u buồn

khu vườn tôi chẳng còn gì
sau phút truy hoan

với một người đói khát.
lúc buông tay tôi ngó lại bóng mình
thấy cuộc đời đã hết
xác thân tôi dộng ngược
như một dấu chấm than
tất cả đều hẫng, nhẹ
ta còn đợi gì hơn
khi về tới tuyệt lộ
tôi luôn chờ được chết
như ân huệ cuối cùng
trước khi mơ cõi khác

khi khu vườn tôi chỉ còn là một vuông đất trống
bầy rắn oan khiên báo điềm nghiệp chướng cũng bắt đầu bỏ đi
sau khi chia nhau miếng mồi độc nhất
là con chim sẻ khô
lúc ấy chỉ còn là một rúm lông
chiếc đầu to và bộ xương sắp mủn
giếng sâu cũng đã bị lấp đầy bởi thời gian bụi phủ
và cánh cửa đời tôi
đã nhiều đinh đóng chết

khi em đến khu vườn tôi
có phải giờ định mệnh
những ngón tay giải oan
nâng then cài địa ngục

dong hồn tôi bay lên
trên chín từng ánh sáng
những sợi tóc thuỷ tinh
rào đời tôi tự đó

khi em đến khu vườn tôi
có phải vào giờ hoàng đạo
môi trinh tiết mớm truyền hơi thở
mắt xanh non che mát nụ hoa đầu

có thấy lại đời mình
sau những ngày đánh mất
có nghe được tình mình
sau những ngày vắng im
mới hiểu được tận cùng lẽ sống
phải đúng thế không em

tôi lớn dậy làm người
từ ngực em thánh thiện

mặt trời ấp trong tay
giữa trăng vàng tháng bảy

phải đúng thế không em
tôi làm sao nói được

về nụ hôn quá dài

thời gian đứng lại
về vòng tay rắn quấn

hơi thở chúng ta muốn cùng tắc nghẹn

làm sao nói được
vết răng tôi
trên từng tấc thịt da em chín đỏ

tôi còn biết nói sao
khi tận cùng thương yêu
là lúc tôi chỉ thèm được chết

bây giờ là mùa mưa
ngày hai lần nước lớn
quỷ thần hai nhánh vai

tôi xin tạ ơn người
đã cho tôi lẽ sống
tôi xin tạ ơn tình
đã dong hồn tôi lên
tới chín tầng tưởng niệm.


1967

Nguồn: Du Tử Lê, Tay gõ cửa đời, Nguyễn Đình Vượng xuất bản, 1967