Thơ » Mỹ » Dana Gioia
Đăng bởi Đ.H vào 25/10/2025 08:45
I am the Angel with the Broken Wing,
The one large statue in this quiet room.
The staff finds me too fierce, and so they shut
Faith’s ardor in this air-conditioned tomb.
The docents praise my elegant design
Above the chatter of the gallery.
Perhaps I am a masterpiece of sorts—
The perfect emblem of futility.
Mendoza carved me for a country church.
(His name’s forgotten now except by me.)
I stood beside a gilded altar where
The hopeless offered God their misery.
I heard their women whispering at my feet—
Prayers for the lost, the dying, and the dead.
Their candles stretched my shadow up the wall,
And I became the hunger that they fed.
I broke my left wing in the Revolution
(Even a saint can savor irony)
When troops were sent to vandalize the chapel.
They hit me once—almost apologetically.
For even the godless feel something in a church,
A twinge of hope, fear? Who knows what it is?
A trembling unaccounted by their laws,
An ancient memory they can’t dismiss.
There are so many things I must tell God!
The howling of the dammed can’t reach so high.
But I stand like a dead thing nailed to a perch,
A crippled saint against a painted sky.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Tôi là thiên thần gãy cánh đây rồi,
Pho tượng lớn cô đơn trong căn phòng lặng.
Họ thấy tôi dữ dằn nên đành nhốt
Lòng nhiệt thành vào lăng mộ máy lạnh.
Hướng dẫn viên ca ngợi nét tao nhã
Giữa tiếng ồn ào của đám đông qua.
Có lẽ tôi là một tuyệt tác chăng?
Biểu tượng hoàn hảo của sự vô vọng mà.
Mendoza tạc tôi cho nhà thờ xứ.
(Tên ông giờ chìm khuất, chỉ mình tôi còn nhớ.)
Tôi đứng bên bàn thờ mạ vàng rực rỡ,
Nơi kẻ tuyệt vọng dâng Chúa nỗi đau.
Tôi nghe phụ nữ thầm thì dưới chân —
Khấn cho người khuất, kẻ đang hấp hối, đã chết.
Nến soi bóng tôi vươn dài trên vách,
Tôi thành cơn đói họ đã dâng lên.
Cánh trái tôi gãy trong ngày Cách mạng
(Một vị thánh cũng hay vẻ trớ trêu)
Khi quân lính kéo vào nhà nguyện phá,
Họ đánh tôi một lần — như thể đang xin lỗi.
Bởi người vô thần cũng cảm điều gì đó,
Hy vọng, sợ hãi? Ai biết đó là chi?
Sự run rẩy không luật nào giải thích,
Ký ức xa xưa không thể bỏ đi.
Ôi, bao nhiêu điều tôi cần thưa Chúa!
Tiếng gào đày đoạ đâu thể tới trời cao.
Tôi đứng đây như vật chết đinh đóng,
Thánh tàn phế trước tranh vẽ bầu trời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.