Ta yêu em! Dường như là vô thức
Tiềm ẩn từ, huyết mạch tổ tiên
Thuở hồng hoang, một lẽ tự nhiên:
Em đẹp quá và ôi! hiền dịu quá,
Và âu yếm, trao khóe nhìn khác lạ.
Ta đắm hồn, vào chan chứa khát khao...
Sóng trào dâng, lòng biển cả dạt dào
Rung động quá, ta tỉnh bừng ý thức
Lại càng yêu, khi lòng chôn rạo rực
Dồn nén vào, nhiều lắm nỗi khát khao...
Như biển chồm lên, ôm chặt trăng vào.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.