Tiếng rao rộn ràng, khu chợ nhỏ.
Mùi tanh nồng nặc từ cá tôm.
Nhộn nhịp bất kể đêm hay sáng,
Khu chợ tôi đấy, chốn bình phàm.
Mấy cô bán bánh ra từ sớm,
Đòn gánh nho nhỏ, vài bát con,
Nhanh chân nhanh mắt tìm được chỗ.
Ngồi xuống, dương oai, liếc mắt tìm.
Mục tiêu năm mét, một vị khách.
Xa xa mười mét, hai mẹ con.
Hắng giọng đánh tiếng mấy hàng khác,
Quạt mạnh tay lên, gió đưa mùi.
Lanh lảnh giọng ai nơi sâu thẳm:
“Thịt, cá, rau thơm, hàng mới đây.
Củ tỏi hai nghìn, ba đồng rưỡi.
Thích thì cho thêm mấy đồng hào.”
Trời gần lên cao khỏi mái đầu.
Bé Mậu đủng đỉnh bước ra sân.
Ngáp ngắn ngáp dài kêu vài tiếng,
Nhe răng hớn hở chào khách nhân.
Chú Thịnh bên kia mở xiếc nhỏ:
Tiếng chặt, tiếng xẻo, tiếng leng keng,
“Muốn thịt ba chỉ hay là mỡ?
Chân giò hay là muốn nầm heo?”
“Á à được lắm bà già mày!”
Cãi vã ồn ào loạn góc con.
Khách nhân xúm xít vào hóng biến,
Mua bán cái gì, để ra sau.
“Mày biết bà đây bán tám đồng,
Mà mày hạ giá bán còn năm.
Chính là muốn cướp khách đấy phỏng?
Nay tao quyết chiến với nhà mày!”
Cô Ba hùng hổ gào lên mắng.
Cô Năm tức lắm, liền kêu to:
“Đanh đá chua ngoa khách chả khiếp.
Gớm! Mày đừng có mà đổ thừa.”
Hai cô hổ vằn lao vào đấu,
Bọn trẻ thích chí cười: Hoan hô!
Có đứa mới đến không hiểu rõ,
Hỏi thì chúng đáp: Rap battle.
Mặt trời trồi lên phía đỉnh đầu.
Chuông chợ kêu dồn, tiếng vang xa.
Khách về, lác đác còn vài bóng,
Mấy gian hàng nhỏ cũng bay màu.
Đất chợ trong chốc liền trống vắng.
Còn vài mảnh vụn, vài miếng rau,
Sách báo, nilong dồn một chỗ,
Lá chuối rải rác mấy chục tàu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.