送妓人出家

盡出花鈿與四鄰,
雲鬟剪落厭殘春。
暫驚風燭難留世,
便是蓮花不染身。
貝葉欲翻迷錦字,
梵聲初學誤梁塵。
從今豔色歸空後,
湘浦應無解佩人。

 

Tống kỹ nhân xuất gia

Tận xuất hoa điền dữ tứ lân,
Vân hoàn tiễn lạc yếm tàn xuân.
Tạm kinh phong chúc nan lưu thế,
Tiện thị liên hoa bất nhiễm thân.
Bối diệp dục phiên mê cẩm tự,
Phạm thanh sơ học ngộ lương trần.
Tòng kim diễm sắc quy không hậu,
Tương phố ưng vô giải bội nhân.

 

Dịch nghĩa

Đem hết trang sức hoa tai cho hàng xóm bốn bên
Cắt đứt mớ tóc mây, nản cho cái xuân tàn
Sợ ngọn đuốc trước gió khó lưu lại trên đời
Giống đoá hoa sen không nhiễm dơ bẩn vào thân
Lá bối muốn giở ra, lộn với chữ gấm
Tiếng kinh phạn mới học lẫn cùng bụi xà nhà
Từ nay sau khi sắc đẹp quy về cửa không
Bến Tương không có người cởi ngọc đeo

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (6 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Hải Đà

Trâm anh trút bỏ tặng quanh làng
Ngán ngẩm xuân tàn tóc cắt ngang
Kinh sợ đời người như nến gió
Giờ đây thân xác tựa sen vàng
Mở xem lá bối lầm chương gấm
Lần học trang kinh ngỡ bụi đàng
Sắc đẹp là không, thôi giã biệt
Sông Tương chắc vắng kẻ quyền sang.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng San

Đem hết trâm hoa tặng xóm ngoài,
Tóc mây cắt đứt, chán xuân phai.
Đời như đuốc gió lo rung mãi,
Thân tựa bông sen chẳng bợn hoài.
Lá bối toan xem, lầm chữ gấm,
Tiếng kinh mới học, lẫn trần ai.
Từ nay sắc đẹp về không nhé,
Cởi ngọc, sông Tương hẳn vắng người.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Nguyễn Lưu

Đem hết trâm hoa tặng xóm gần,
Tóc mây cắt bỏ, ngán tàn xuân!
Ngại ngùng đuốc gió khôn lưu thế,
Phảng phất hoa sen chẳng bợn thân.
Lá bối toan xem lầm cẩm tự,
Câu kinh mới học tưởng lương trần.
Từ nay sắc đẹp về theo Phật,
Tương phố không ngưòi cởi ngọc trân.


Nguồn: Đường thi tuyển dịch, NXB Thuận Hoá, 1997
tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh Nguyên

Láng giềng, cho hết trâm hoa,
Tóc mây cắt bỏ, xuân qua, chán chường.
Đời như ngọn đuốc không thường,
Tợ sen, thân chẳng để vương bụi trần.
Dịch kinh, chữ gấm mê thầm,
Vừa nghe tiếng Phạn, trên trần đã vương.
Quy ‘‘không’’, sắc đẹp coi thường,
Không người gỡ ngọc bến Tương nữa rồi...

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Cho hàng xóm, nữ trang và tiền bạc
Mớ tóc mây cắt bỏ, ngán xuân tàn
Ngẫm mà kinh nến trước gió phũ phàng
Nên muốn được là sen bùn không nhiễm
Mở lá bối, toan phiên, mê chữ gấm
Nghe lời kinh, mới học, tưởng bụi bay
Người đẹp nay quy y cửa không này
Bến Tương Phố hẳn vắng người cởi ngọc.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Đông Phong

Trang sức đem cho khắp xóm gần
Tóc mây cắt rụng chán xuân tàn
Tạm e đuốc gió không lưu thế
Như tựa hoa sen chẳng nhiễm thân
Lá bối muốn xem mê chữ gấm
Tiếng kinh mới học lạc lòng trần
Từ nay không sắc về sau nhé
Tương Phố còn ai cởi ngọc loan.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời