Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

(Đền thờ ông Chử Đồng Tử và vợ là bà Tiên Dung)

I
Nhân gian hiếu tử dễ bao người,
Kén rể hiền nga thật xứng đôi.
Vì nết yêu nhau quên phú quý,
Hoàng Anh chuyện trước nữa là hai.

II
Điện ngọc lầu vàng ngó dửng dưng,
Bụi trần phủi hết sạch lâng lâng.
Dắt nhau lánh gót Quỳnh Am ẩn,
Nón gậy đi về với gió trăng.

III
Thanh cao khác tục tức là tiên,
Câu chuyện phi thăng cũng chẳng huyền.
Nhắn nhủ người đời mong bất tử,
Tâm nhân dục tỉnh ấy chân thuyên.

IV
Cõi đời vinh quý thẩy hoa man,
Suớng nhất tinh thần xuất thế gian.
Trăng gió cùng mây không mảy bụi,
Cùng nhau xướng hoạ khúc cầm loan.

V
Mấy tao giúp Triệu lại phò Lê,
Nạn nước tai dân phải độ trì.
Thanh kiếm Lam Sdn, thuyền Dạ Trạch,
Hổ lang quân giặc khiếp thần uy.


Nguyên dẫn: Đền thờ ông Chử Đồng Tử và vợ là bà Tiên Dung; bà Tiên Dung vốn con vua Hùng Vương, ông Chử thì là con một người nghèo câu cá, nhưng người rất hiếu, cha chết, nhà chỉ còn cái khố một; đành chịu ở truồng, lấy khố liệm cho cha; thình lình bà Tiên Dung đi chơi đến bến Tự Nhiên, ngừng kiệu lại, gặp ông Chử ở trong bãi cát, liền kết hợp làm vợ chồng, cùng nhau đi tu đạo ở Quỳnh Am, một nón một gậy, hai vợ chồng đi chu du khắp thiên hạ; sau cùng phi thăng thành tiên, linh ứng rõ rệt, cư dân lập đền thờ phụng, khi ông Triệu Quang Phục kéo thuyền độc mộc ở Dạ Trạch ra đánh quân Lương, ông Lê Lợi khởi binh Lam Sơn ra đánh quân Minh, đều có phù hộ cho thắng trận.

[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]