Sóng gió đường danh dạ nguội dần
Chưa về ba lối để hoang tàn
Đông Dương ốm dậy đai thêm rộng
Kỵ Tỉnh buồn luôn tóc đã cằn
Tây các năm năm nhoà mệnh sách
Bắc sơn nghìn thuở thẹn “Di văn”
Quỳnh Lâm riêng nhớ mùa sương tuyết
Gượng chén cuối năm mặt nóng ran.

tửu tận tình do tại