Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
55 bình luận
1 người thích
Đăng ngày 21/03/2025 22:08, số lượt xem: 1566

Chốn xưa nay mình ta đến
Hoang lạnh, buồn tênh như bến vắng thuyền!
Đâu rồi tha thướt áo xiêm
Đâu nơi in dấu nỗi niềm riêng tư…
Đâu nơi cùng ngắm trăng mờ
Đâu nơi uống rượu đề thơ tặng nàng.
Đâu rồi chất giọng oanh vàng
Ngập tràn trong cõi mơ màng năm nao...

Một mình ta với xanh xao,
Vắng nàng khoảng trống làm sao khỏa đầy.
Lá vàng trong gió hao gầy,
Ta trôi…
            về với tháng ngày ngày xưa…

“Giá như hôm ấy đừng mưa...
Giá như đêm ấy Ta đưa Người về...”

 

Trang trong tổng số 6 trang (55 bình luận)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Nghiêng chiều

Nghiêng chiều đổ nắng ra sông
Những ngày xưa cũ đi không trở về…
Thương thay cho những câu thề
Trôi theo năm tháng mải mê dòng đời…

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Lối về

Lối về rải kín màu thương nhớ
Dấu một phần kỷ niệm tuổi ngây thơ
Xin nhè nhẹ, đặt chân lên thật khẽ
Kẻo làm đau ký ức thuở xa xưa…

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Hứng mưa

Ngửa tay hứng chút lộc trời
Cầu cho cuộc sống một đời an nhiên
Dẫu rằng nhân thế đảo điên
Tĩnh tâm để được bình yên cõi trần.
Hãy trôi đi những muộn phiền
Ung dung, tự tại trong miền yêu thương…

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Khúc tự ru

Ta giấu mình vào những giấc mơ
Để trở lại với những ngày thơ dại…
Và cũng để những muốn mong hoang hoải
Được hiện hình… dù chỉ thoáng qua!

Ta tự ru mình với những giấc mơ xa…

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Ngẫm...

Bên sông rộng thấy mình sao nhỏ bé
Giấc mơ xưa nay đã quá xa vời…
Ngoảnh nhìn lại qua quá nửa đời người
Phiêu dạt mãi nên gần như vô định...

Người toan tính không giống như trời tính!
Vui với những gì trong tầm với tay mình
Hãy nhớ rằng trong cõi nhân sinh
Tâm có tĩnh mới bình an một kiếp!

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Lành...

“Mặc cho gió táp mưa sa,
Thân phiêu dạt vẫn nở hoa dâng người…”(*)
Mênh mang nước, mênh mang trời
Lục bình quấn quít suốt đời có nhau.
Trăm năm trong cuộc bể dâu
Biết đùm bọc lại ở đâu cũng lành.

(*) Ý thơ của Hải Từ.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Tiếc nuối

Sài Gòn mùa này khó hiểu cũng như Em.
Cứ chợt nắng chợt mưa,
cứ vui buồn lẫn lộn!
Và cuộc sống với sắc màu hổ lốn
Đen Trắng nhập nhoà, xấu đẹp chẳng phân minh!

Người đi qua nhau hờ hững vô tình
Chẳng chút bận tâm, chẳng hề lưu ý
Tiếng máy xe gầm lên chát chúa…
Vội vội vàng vàng giành nhau nửa bước đi!

Cuộc đời này là một cõi u mê
Hỡi mọi người hãy mau mau tỉnh lại!
Hãy dành cho nhau cái nhìn thân ái
Hãy nói với nhau những lời nói ngọt ngào.

Như ngày xưa... đã có một thuở nào
Mặc xe đổ, nâng nhau cùng đứng dậy
Rồi nhẹ nhàng tìm đâu là phải quấy
Và trao nhau lời xin lỗi chân thành.

Sài Gòn một thời...
tiếc nuối mãi trong Anh...

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Nhớ thu

Lối cũ ngày nao nay đã thu
Cảnh xưa hắt bóng cõi xa mờ
Không gian trống vắng và hoang hoải
Niềm thương, nỗi nhớ… thoáng ngẩn ngơ

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Khúc tự tình

Trời Sài gòn đêm cuối năm se lạnh
Gọi nỗi nhớ về da diết trong Anh
Ngoài trời khuya gió khe khẽ lướt nhanh
Thương đắng đót những ngày này xứ Bắc!

Nhớ Hà nội những đêm đông trầm mặc
Dãy phố dài e ấp dưới ánh đèn
Trời hôm nay Hà nội lạnh không em?
Hương hoa sữa có còn vương lối cũ?
Gió có hát khúc tự tình bên hồ không nữa?
Em có đủ thời gian trở lại những chốn xưa?
Đường Hồ Tây sương khói có phủ mờ?
Nhân ảnh cũ vẫn còn soi rõ chứ?
Em biết không Anh người lữ thứ
Vẫn luôn đi để thoả chí tang bồng
Vẫn luôn coi mọi thứ nhẹ như không
Nhưng ký ức không thể nào phai nhạt!
Như cỏ cây rễ bám sâu vào đất
Anh mải đi nhưng luôn nhớ quay về.

Em- ngọn đèn thức đủ canh khuya
Để dẫn dắt con tàu Anh cập bến.

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Dĩ vãng

“Dĩ vãng đáng yêu, dĩ vãng đáng tôn thờ”
Vì Dĩ vãng gắn liền bao kỷ niệm
có thể buồn và cả vui lẫn lộn
Dĩ vãng ngàn năm đâu dễ đã phai mờ!

Khổ đau, hạnh phúc với ngẩn ngơ
Trộn lẫn vào nhau như hình với bóng
Như cỏ cây sống cùng trời đất rộng
Luôn hướng về sự tốt đẹp trong mơ.

Cả vui buồn rồi sẽ hoá thành thơ.
Có thể đó là những dòng dư lệ…
Và có lúc còn hơn là như thế!
Nhưng thật buồn khi Đời thiếu Bến Mơ!

Cười lên em cuộc đời thật nên thơ
Ngay cả lúc buồn dâng đầy mi mắt
Nếu có thể xin Em đừng đóng chặt
Mở hồn ra và hãy đón chờ…

“Trăm năm trong cõi người ta”
Biết buồn mới biết đâu là niềm vui
Thương thay cho những con người
Suốt đời chỉ một dòng xuôi thuận buồm.

Chưa có đánh giá nào
Trả lời

Trang trong tổng số 6 trang (55 bình luận)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ›Trang sau »Trang cuối