Trăng ngơ ngẩn nhuộm loang thềm cỏ vắng
Gió chần chừ rồi khe khẽ rời đi
Chiếc lá nhỏ cúi mình vì sương trắng
Lắc lư cành muốn nhắn nhủ điều chi?!
Trăng e ấp gối mây làm điểm tựa
Dát ánh vàng sóng sánh nửa dòng ngân
Đêm ngấn lệ ngàn sao như mắt ứa
Chốn hồng trần ai đốt lửa ngoài sân
Trăng hay mộng mà đêm càng diễm ảo
Ngón nhẹ nhàng dìu dặt tiếng cầm gieo
Hương vấn vít vương đầy trong tà áo
Giữa cung Hằng nàng dạo múa trên cao
Trăng gọi gió ngao du mau trở lại
Cuốn làn mây rợp trải cảnh trùng trùng
Khúc hợp tấu vọng về du dương mãi
Bỗng mơ hồ thực tại với hư không
Trăng ghẹo kẻ gàn say vờ buông xoã
Trút xiêm y lộ da thịt trắng ngần
Trước tuyệt tác ta nào đâu vồn vã
Chỉ đắm chìm cảm xúc với dòng ngân
Trăng lơi lả trăng chả thèm kiên nhẫn
Phút mơ màng quyến luyến cả hồn tôi
Lâng lâng dạ mà chưa từng xao lãng
Trăng dịu dàng say đắm mãi trong tôi.
Mượn y vận bài Những đêm trăng của cố thi sĩ Thâm Tâm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.