Phút bỗng đem thân bỏ chiến trường,
Ba quân xao xác ngọn cờ hàng.
Sá chi bèo bọt, tôi vì nước,
Thẹn với non sông, thiếp phụ chàng.
Cung oán nỉ non đàn Bạc mệnh,
Duyên may run rủi lưới Tiền Đường.
Mười lăm năm ấy người trong mộng,
Chẳng những là đây mới đoạn trường.


Nguồn:
1. Trúc Khê, Tiên Đàm, Chu Mạnh Trinh, NXB Cộng lực, 1942, tr. 41
2. Phạm Đan Quế, Truyện Kiều và các nhà nho thế kỷ 19, NXB Thanh Niên, in lần thứ ba, 2003