Trong nửa năm trời mới bén hơi,
Hồ vui sum hợp, lại xa khơi.
Chén đưa lòng những băn khoăn nỗi,
Dặm thẳng lòng còn lẩn quất nơi.
Nước lã ra chừng coi cũng lạnh,
Bồ hòn hầu dễ ngậm làm tươi.
Ghê cho cái gái tay đanh đá,
Giòn giã càng thêm vẻ nói cười.


Nguồn: Việt Nam thi văn hợp tuyển, Dương Quảng Hàm, Bộ Quốc gia Giáo dục xuất bản, Hà Nội, 1951