Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Pháp
2 bài trả lời: 2 bản dịch

Đăng bởi Biển nhớ vào 16/03/2007 12:31

Chant d'automne (I)

Bientôt nous plongerons dans les froides ténèbres ;
Adieu, vive clarté de nos étés trop courts !
J'entends déjà tomber avec des chocs funèbres
Le bois retentissant sur le pavé des cours.

Tout l'hiver va rentrer dans mon être : colère,
Haine, frissons, horreur, labeur dur et forcé,
Et, comme le soleil dans son enfer polaire
Mon coeur ne sera plus qu'un bloc rouge et glacé.

J'écoute en frémissant chaque bûche qui tombe ;
L'échafaud qu'on bâtit n'a pas d'écho plus sourd.
Mon esprit est pareil à la tour qui succombe
Sous les coups du bélier infatigable et lourd.

Il me semble, bercé par ce choc monotone,
Qu'on cloue en grande hâte un cercueil quelque part.
Pour qui ? - C'était hier l'été ; voici l'automne !
Ce bruit mystérieux sonne comme un départ.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Vương Ngọc Long

Kìa đang đến cảnh giá băng tăm tối;
Hè vui tươi ngắn ngủi giã từ xa
Nghe thê thảm đâu đây ngàn tiếng dội
Cành úa rơi vang dội góc sân nhà

Ở trong tôi một mùa đông trở lại
Giận, ghét, run, khiếp sợ, nhọc nhằn đau
Như mặt trời trong giá băng địa ngục
Trá tim tôi, khối đỏ, lạnh băng sầu

Tôi run rẩy nghe cành khô rơi rụng
Tiếng đục khàn máy chém dựng kêu vang
Ôi thương đau linh hồn tôi tháp đổ
Từng nhát đâm thôi thúc nặng nề mang

Chừng nghe mãi tiếng gõ đều dai dẳng
Ngỡ quan tài đóng nắp vội đâu đây
Vì ai đó ? hè đi, thu đã đến
Tiếng âm vang huyền diệu lúc chia tay

Tượng Thờ dù đổ vẫn thiêng
Miếu thờ bỏ vắng vẫn nguyên miếu thờ
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Giang

Chẳng mấy nỗi trời xanh đổi xám
Cảnh non sông thê thảm lạnh lùng
Còn đâu ánh nắng tưng bừng
Ngày hè ấm áp như chừng đã qua
Cảnh ấy đã xót xa rơi gãy
Tiếng rơi kêu khơi chảy mạch sầu

Rồi đây trắng xoá mạch sầu
Ngày đông cửa đóng trên lầu ngồi suông
Ngồi co đó khóc cùng tâm sự
Nỗi bực mình với nỗi lao sinh
Lòng này như áng bình minh
Trên vùng thái cực rung rinh đỏ nhoè

Mỗi một tiếng cây kia rơi gãy
Nghe âm u sởn gáy rụng rời
Như ai dựng máy chém người
Máy kia đã dựng, sắp mời ta lên
Thành trì nọ dẫu bền cũng đổ
Sức cây đu đồ sộ đập hoài

Lắng nghe tiếng đập bên ngoài
Biết rằng ai đóng quan tài cho ai
Chỉ biết có hôm nay là hết
Cảnh thu đã đánh chết ngày vui!
Tiếng kia ai oán bùi ngùi
Như đưa ngày hạ về trời hôm nay


In trong tập Trời xanh thẳm (1935).

Nguồn: Nguyễn Tấn Long, Nguyễn Hữu Trọng, Việt Nam thi nhân tiền chiến, NXB Sống Mới, Sài Gòn, 1968
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời