Giữa ánh bình minh trắng hồng tê tái
Lý tưởng miên man gặm nhấm tụ về,
Cuộn cuồn bao huyền bí đến tái tê
Trong giấc vật vờ, thiên thần thức dậy.

Bầu trời xanh hồn không sao ôm lấy,
Kẻ hèn còn mơ ước và khổ đau,
Buông xuôi chìm vào sức hút vực sâu.
Nên, nữ thần dấu yêu, đầy thông thái,

Trên màn khói của hoan tình ngu dại
Ký ức em, hồng rạng, quyến rũ hơn,
Anh mở to mắt rung động chập chờn.

Mặt trời đã nhuộm đen vầng lửa nến;
Luôn chiến thắng, bóng ma em hiển hiện,
Hồn rạng ngời, bất diệt bóng thái dương!