Tôi được tự do vì vợ chết
Từ nay tu thoả thích đến say
Xưa thấy tôi về trắng tay
Là nàng kêu khóc đau tày dao xuyên

Tôi như vua ngày đêm sung sướng
Không khí trong, trời cũng tuyệt sao
Cũng giống như mùa hè nào
Giữa những ngày đó bỗng đâu yêu nàng

Khát khô cổ bụng càng như xé
Nốc bao nhiêu vẫn thế, vẫn thèm
Mộ nàng liệu chứa được thêm
Ngần ấy rượu uống chẳng đơn giản nào

Tôi đã vứt nàng sâu đáy giếng
Gạch lát xây trên miệng từng viên
Gỡ ra tôi ném theo liền
- Mong gì có thể giúp quên chuyện này!

Nhân danh lời thề đầy âu yếm
Đã làm gì có chuyện rời xa
Những mong tái hợp một nhà
Như những ngày đẹp thuận hoà say sưa

Tôi khẩn cầu nàng cho được gặp
Ban đêm trên khúc ngoặt tối đen
Thế là nàng đến, thật điên!
Ai ai cũng vậy, khùng điên ít nhiều!

Nàng vẫn đẹp, có chiều mệt mỏi
Tôi quá yêu bèn nói nàng hay:
- Hãy ra khỏi cuộc đời này

Điều tôi nghĩ chẳng ai hỏi đặng
Liệu người nào trong đám xỉn kia
Đêm đen bệnh hoạn nghĩ suy
Dùng rượu làm vải liệm khi lìa trần?

Tên vô lại bất nhân hạng nhất
An toàn như có sắt chở che
Mùa đông cho chí mùa hè
Tình yêu đích thực không hề biết qua

Cùng với những phép ma đen tối
Đoàn quỷ dài gây nỗi lo âu
Lọ thuốc độc, giọt lệ sầu
Tiếng xiềng và tiếng xương khô ngay liền!

- Lại tự do, lại một mình
Tối nay tôi sẽ đình huỳnh xỉn đây
Khỏi phải ăn năn hay sợ sệt
Tôi say mèm nằm bệt ra nhà

Cứ như chú khuyển nhà ta
Cỗ xe bánh nặng đi qua
Chở toàn đá tảng cùng là bùn đen
Hay toa tàu như điên vọt tới

Nghiến cái đầu phải tội của tôi
Hoặc cắt thân mình làm đôi
Tôi cũng khinh cả Trời lẫn Quỷ
Cả Tế lễ lẫn cả Ban thờ!


Nguồn: Hoa của nỗi đau, NXB Thế giới, 1999.
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)