(Thay lời của một liệt sĩ gửi người yêu trước lúc hi sinh)

Chiều vàng trôi
Mặt trời về khép cửa Trường Sơn
Anh ngắm biên cương
Bâng khuâng nhớ chiều quê hương
Chiều vàng trôi
Không níu lại được thời gian
Riêng anh giữ mãi chiều gặp em
Núi trở mình rừng buông màn đêm.
Và bây giờ sau lưng núi trăng lên
Trăng đầu tháng lặng im không nói
Trăng yếu ớt xua chiều đi vồi vội
Trăng hiểu rằng, từ đây anh xa em.
Nhớ nhau nhiều là buổi đầu tiên
Khi anh nói lời yêu em thẹn thùng cúi mặt
Trăng bẽn lẽn sau vòm cây ẩn nấp
Em nhìn anh, ôi, gương mặt trong đầy
Trăng rắc vàng lên mái tóc mây
Trời lấm tấm những vì sao xa lắc
Một dải Ngân hà mờ ánh bạc
Ngưu Lang và Chức Nữ có gần nhau...
Trên sao xa rồi cũng sẽ có người
Những làng mạc thay bằng thành phố
Mái trường xinh với đàn em nhỏ
Hát sau giờ ra chơi
Âm thanh xa anh không rõ ý lời.
Vọng tiếng nhạc tận khoảng không vũ trụ
Và dáng dấp những người thiếu nữ
Cô gái Lào, nàng tiên hay là em?.
Đồng đội và anh thức với màn đêm
Súng gác sao trời hiện mảnh trăng đầu tháng
Anh ngỡ mình bay ra ngoài giới hạn
Đến một vì sao xa, nơi ấy có em yêu.


Khe Tang, 10-11-1968

Năm 1968 tại mặt trận biên giới Việt - Lào, trung đội chúng tôi sau 3 ngày quần nhau với giặc có ba đồng chí đã hy sinh và trung đội trưởng bị thương rất nặng. Đêm đó, trước khi trút hơi thở cuối cùng, đồng chí ấy đã nằm ngửa mặt lên bầu trời và nói chuyện với người yêu trong cơn mê sảng. Xúc động trước hình ảnh đó, tôi đã làm bài thơ này gửi về cho người yêu của anh là cô giáo ở huyện Quế Phong (Nghệ An). Do chiến tranh, nay đây mai đó, tôi khòng còn giữ được bản thảo bài thơ nữa. May thay, năm 2002 tôi có được một đồng đội cũ là anh Bé đại tá, cán bộ trường Sĩ quan Công binh tìm gặp trao lại bài thơ do anh chép tay và giữ suốt 34 năm qua.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]