Thơ thành viên » Châu Khanh » Trang thơ thành viên » Lễ cầu hồn cho cái đẹp
Chào mừng đến viện bảo tàng phế tích
Ở đây chúng tôi
có hòm thư tay
và đồng hồ báo thức
hãy bấu riết những giọt mực
hãy nuốt chửng từng tảng rêu phong
và thoả hiệp với tiếng kêu
của mê cung phế liệu
[Phế tích: Hòm thư tay]
Hòm thư sắt rỉ
ngậm chặt những phong bì vàng úa
Con tem mang gương mặt của một vị vua
bị phế truất
Địa chỉ xưa
giờ là một hố đen trên bản đồ thành phố
- Tên người nhận?
Những mã vạch vô danh nhoè nhoẹt
- Ai đã viết những mẩu di cốt?
Ồ không, những chữ viết tay gầy guộc
Xếp hàng trên mặt giấy
Những bóng ma đòi nợ
Ngôn ngữ bị bỏ rơi
Sự tung bay của những hạt bụi.
[Phế tích: Đồng hồ báo thức]
Kim giây gãy gục
Những giấc mơ tích tắc trên triền ảo vọng
Những con số thoả hiệp với chiêm bao
1 2 3 4
5 6 7 8
9 10 11 12
vĩnh biệt vòng tuần hoàn của thời gian
Đây là địa vực của sự vĩnh hằng:
Nơi một báo thức
không bao giờ reo
một buổi sáng
bị giam cầm vĩnh viễn
trên đỉnh giời
mặt trời rứt khỏi chân mây
Không ai cần thức dậy
khi ngày mai không còn đến
Bảo tàng phế tích
Những dấu chỉ của sự mất mát
Những dấu chỉ của sự tước đoạt
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.