Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 17:16

Những lứa đôi như tan biến vào nhau
Trong nụ hôn nghẹt thở niềm mê đắm
Quên cả ngoài kia rừng bạch dương
đang ngời ngời toả nắng
Từng tờ vàng lặng lẽ tiễn mùa thu

Tuổi xuân ơi, Người đã bỏ rơi ta
Ở đâu đó trên nẻo đường xa lắc
Những năm tháng tẻ buồn không hương sắc
Tuổi hai mươi ẩm mốc một góc rừng

Tuổi hai mươi đã bị thắng yên cương
Vó ngựa hoang phải cúi đầu thuần phục
Những quy tắc lỗi thời thành dây neo chuẩn mực
Bao ước mơ ủ rũ cánh buồm

Lướt qua ta những gương mặt thiên thần
Trong mắt họ ta chẳng hề tồn tại
Rồi mai sau chính những gương mặt ấy
Bị lãng quên trong bao mắt người qua.

Rồi một ngày họ trở lại chốn xưa
Qua công viên, lưng còng, tay chống gậy
Má nhăn nheo và bước chân run rẩy
Tìm tuổi xuân trên ghế đá năm nào.

Có thể ngoài kia ngàn gió vẫn xôn xao
Rừng bạch dương vẫn ngời ngời toả nắng
Trên ghế đá đã ngả màu sẫm bóng
Lại những thiên thần mới chụm đầu


Đeđốpxcơ – ngoại ô Mátxcơva 10.11.1991
Mátxcơva 11.11.1991

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]