Tôi nằm lên chiếc giường chữ dài,
xếp tơ tưởng làm gối.
Mẹ buồn:
- Ở đây con làm gì?
Người ta đang trên đường đi chinh phục xứ Tiếng Tăm
Đời mẹ chưa từng biết mặt mũi xứ ấy
Con ơi!
Phúc lợi ngày một nhiều
Mà tim người thì cân nhắc...
Trong khoảng bối rối,
Tôi liền hỏi Tiếng Tăm:
- Nhiều người tìm bạn, sao cứ ở mãi trong thơ tôi?
Tiếng Tăm:
- Họ gắng tìm tôi để có cái ngạo nghễ với nhau,
Tôi gắng ở đây để được ngạo nghễ với chính mình.
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.