Một chiều hè, tôi ghé lại giếng xưa.
Nắng nhạt nhoà, lòng bỗng dưng xao xuyến,
Cảnh cũ hiện về, thời gian như đảo chuyển,
Tiếng gánh thùng kẽo kẹt sáng tinh mơ.
Bùi Ngoạ làng tôi dùng chung Giếng Miệu,
Bên cạnh con đường tên gọi: Đường Quan.
Giếng bằng đất nên xung quanh cỏ mọc,
Lối xuống tạo bằng lớp đá dần sâu.
Giếng Miệu đó, bao đời nguồn sống chở,
Nuôi nấng bao thế hệ lớn nên người.
Đã chứng kiến bao gian lao, khói lửa,
Giữa chiến tranh, vẫn vẹn mạch khơi nguồn.
Nhớ cha ông, tay trần khơi mạch ngọc,
Dòng nước ngọt lành gắn kết những đời sau.
Có những lúc giếng cạn, trời khô khốc,
Nhưng tình xóm làng đầy ắp không vơi.
Mộc mạc, đơn sơ, giếng nằm lặng lẽ,
Nước ngọt ngào như sữa mẹ bao dung.
Nhớ trăng sáng, đôi mình cùng xuống giếng,
Múc ánh trăng vàng và cả nụ cười em.
Uống ngụm nước này, nhớ nguồn xưa sâu nặng:
Cha ông mình đã gạn đục khơi trong,
Để lại cho đời, cho cháu con rạng rỡ,
Cho mạch nguồn hậu thế mãi sinh sôi.
Thời gian:2026
Địa điểm:Hưng Trung,Hưng Nguyên,Nghệ An.(Yên Trung,Nghệ An)
Chú thích:Giếng Miệu:là tên giếng của làng.
Đường Quan:là tên của con đường xưa để lại
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.